Montag, 9. März 2026

 NGÂN HÀNG OSCHADBANK CỦA UKRAINE ĐÒI LẠI TIỀN VÀ VÀNG ĐÃ BỊ UNGARN TỊCH THU

Ngân hàng Oschadbank yêu cầu Ungarn trả lại 40 triệu đô la Mỹ, 35 triệu Euro và 9 kg vàng bị chính quyền Ungarn tịch thu gần Budapest. Ukraine kiên quyết bác bỏ cáo buộc của Ungarn cho rằng số tiền này có liên quan đến tội phạm có tổ chức hoặc tài trợ cho đảng đối lập. Những người trên xe chở tiền đã bị cấm nhập cảnh vào EU trong ba năm.

Các luật sư đại diện cho ngân hàng Oschadbank tại Ungarn nói với Euronews rằng ngân hàng này đang yêu cầu trả lại ngay lập tức số tiền mặt và vàng bị chính quyền Ungarn tịch thu tuần trước.

Vụ việc đã gây ra một cuộc tranh cãi ngoại giao sau khi cảnh sát Ungarn đột kích một đoàn xe chở tiền gần Budapest và tịch thu 40 triệu đô la Mỹ, 35 triệu Euro và 9 kg vàng.

Ungarn đã trục xuất7 công dân Ukraine đi cùng đoàn xe vào ngày hôm sau và mở cuộc điều tra về nghi ngờ rửa tiền.

Công ty luật Horváth, đại diện cho Oschadbank và 7 nhân viên của ngân hàng này tại Ungarn, cho biết với Euronews rằng các phương tiện của Ukraine đang thực hiện một giao dịch chuyển tiền thông thường từ Ngân hàng Raiffeisen của Áo đến trụ sở chính của Oschadbank tại Kiew.

"Được thực hiện hợp pháp"

"Nguồn gốc, mục đích và quyền sở hữu hợp pháp của số tiền có thể được xác định rõ ràng bằng chứng cứ tài liệu, và không có bằng chứng nào cho thấy số tiền này có nguồn gốc từ hoặc liên quan đến hoạt động tội phạm," công ty luật cho biết, đồng thời nói thêm rằng việc tịch thu phải được chấm dứt ngay lập tức.

Các luật sư lưu ý rằng Oschadbank đã thực hiện các giao dịch chuyển tiền mặt thông qua Ungarn kể từ khi Nga phát động cuộc xâm lược toàn diện Ukraine năm 2022, với sự biết rõ của chính quyền Ungarn.

"Việc chuyển tiền được thực hiện hợp pháp, dưới sự kiểm soát của các cơ quan chức năng có liên quan," họ nói.

Bộ trưởng Ngoại giao Ukraine Andrii Sybiha cáo buộc Hungary bắt cóc và khủng bố nhà nước, trong khi Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Ungarn, Péter Szijjártó, cho rằng số tiền này có thể liên quan đến các hoạt động tội phạm.

“Câu hỏi đặt ra là liệu đây có phải là tiền của mafia chiến tranh Ukraine hay không,” ông Szijjártó nói.

János Lázár, Bộ trưởng Xây dựng và Giao thông vận tải Ungarn, cho rằng số tiền này có thể được xử dụng để tài trợ cho các đảng đối lập trước thềm cuộc bầu cử Ungarn.

Hãng luật sư Horváth đã bác bỏ cả hai cáo buộc.

“Dữ liệu từ các thủ tục tố tụng không ủng hộ những tuyên bố chính trị đó. Theo hiểu biết của chúng tôi, vụ việc không liên quan đến việc tài trợ cho các đảng phái Hungary và không có nhóm tội phạm Ukraine nào bị ám chỉ,” hãng luật cho biết.

Bảy người Ukraine bị cấm nhập cảnh EU

Hãng luật sư Horváth cũng tiết lộ rằng bảy công dân Ukraine mà họ đại diện đã bị cấm nhập cảnh vào khu vực Schengen và Liên minh Âu châu  trong 3 năm, với lý do an ninh quốc gia do Ungarn đưa ra.

“Vụ việc cũng chứa đựng một số yếu tố đáng lo ngại về mặt pháp lý, bao gồm việc thiếu nội dung thực chất của lý do an ninh quốc gia, tính minh bạch hạn chế của lý lẽ đằng sau quyết định và phạm vi hẹp của các biện pháp pháp lý,” hãng luật cho biết.

Các luật sư cho biết những lo ngại được nêu ra có thể là cơ sở cho một vụ kiện trước Tòa án Nhân quyền Âu châu.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-3-2026

  KHO DỰ TRỮ DẦU MỎ BÍ MẬT 20 TRIỆU TẤN  CỦA ĐỨC DÙNG ĐỂ ĐỐI PHÓ VỚI KHỦNG HOẢNG VỀ NĂNG LƯỢNG

Khi giá dầu tăng vọt, các chính phủ phải dùng đến biện pháp cuối cùng: kho dự trữ dầu mỏ chiến lược. Hàng triệu tấn xăng và dầu diesel được lưu trữ sâu dưới lòng đất ở miền bắc nước Đức, sẵn sàng cho những tình huống như vậy.

Khi giá dầu đột ngột tăng vọt, một kịch bản khủng hoảng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng sẽ được khở động phía sau hậu trường. Các bộ trưởng tài chính, bộ trưởng năng lượng và các nhà chiến lược thị trường hội ý. Họ quyết định việc khởi động "kho dự trữ chiến lược". Trong trường hợp của Đức, điều này tương đương với khoảng 20 triệu tấn xăng, dầu diesel và các sản phẩm dầu mỏ khác, được lưu trữ chủ yếu trong các hang muối ở miền bắc nước Đức, chờ được xử dụng. Hiệp hội Dự trữ Dầu mỏ Đức (EBV) chịu trách nhiệm về kho dự trữ này. Hầu như không ai biết về nó. Nhưng nếu không có nó, Đức sẽ rất dễ bị tổn thương trong vòng vài tuần nếu xảy ra khủng hoảng năng lượng.

Thời điểm đó vừa mới đến gần một lần nữa. Cuộc chiến ở Trung Đông đã đẩy giá dầu tăng tới 29% chỉ sau một đêm, lên gần 120 đô la một thùng.

Do đó, các nước G7 đã triệu tập cuộc họp khẩn cấp trong tháng này. Câu hỏi đặt ra là: Liệu kho dự trữ chiến lược có nên được mở ra? Các chính phủ vẫn còn do dự. Bộ trưởng Tài chính Pháp Roland Lescure cho biết sau cuộc họp khẩn cấp rằng họ "chưa đến lúc" phải dùng đến kho dự trữ, nhưng Đức vẫn còn để ngỏ lựa chọn này.

Chỉ riêng lời hứa này đã có tác dụng. Viễn cảnh có thêm dầu đã đẩy giá xuống phần nào. Luôn hiện diện phía sau là Fatih Birol, người đứng đầu Cơ quan Năng lượng Quốc tế, cơ quan điều phối các hành động như vậy. Tuyên bố của ông đã trở thành phương châm của chính sách năng lượng: "Kho dự trữ chiến lược là sự bảo hiểm cho nền kinh tế toàn cầu trước những cú sốc đột ngột."

Giống như một chính sách bảo hiểm,

Đức đóng góp vào sự bảo hiểm này thông qua Hiệp hội Dự trữ Dầu mỏ Đức (EBV). EBV nắm giữ đủ dầu thô, dầu diesel, xăng và dầu hỏa để trang trải ít nhất 90 ngày gián đoạn nhập cảng. Ngoài việc lưu trữ trong các hang muối khổng lồ sâu dưới lòng đất, một phần kho dự trữ cũng nằm trong các bể chứa gần các nhà máy lọc dầu. Những kho dự trữ này chỉ có thể được xử dụng trong những trường hợp đặc biệt. Trên thực tế, điều này hiếm khi xảy ra, nhưng nó rất hiệu quả:

Lần đầu tiên là vào năm 1991, trong Chiến tranh vùng Vịnh. ​​Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) đã điều phối việc xả dầu để xoa dịu sự lo lắng của thị trường. Hiệu quả không phải là về mặt vật chất mà là về mặt tâm lý: Giá cả ổn định vì các nhà giao dịch biết rằng hàng triệu thùng dầu bổ sung có thể đột ngột tràn ngập thị trường.

Sự trấn an về mặt tâm lý

Năm 2005, sau cơn bão Katrina, một phần lớn sản lượng dầu của Mỹ bị gián đoạn. Một lần nữa, các quốc gia công nghiệp hóa đã mở kho dự trữ của họ. Lần này, dầu thực sự chảy vào các nhà máy lọc dầu, và giúp ngăn chặn tình trạng thiếu xăng dầu trầm trọng ở Mỹ.

Kịch bản tương tự đã diễn ra vào năm 2011 khi xuất khẩu của Libya bị gián đoạn trong Mùa xuân Ả Rập. Khoảng 60 triệu thùng dầu đã được xả ra thị trường. Thông điệp gửi đến các nhà giao dịch và nhà đầu cơ rất rõ ràng: Các quốc gia kỹ nghệ hóa có thể chống lại những biến động ngắn hạn.

Sự can thiệp lớn nhất diễn ra vào năm 2022 sau cuộc xâm lược Ukraine của Nga. Các quốc gia thành viên IEA ban đầu đã cùng nhau xả 60 triệu thùng dầu; sau đó, một lượng lớn hơn đáng kể từ kho dự trữ của Mỹ đã được xả ra. Mục tiêu không chỉ là bảo đảm nguồn cung mà còn là kiềm chế giá cả trong thời kỳ giá năng lượng tăng vọt.

Kinh nghiệm từ tất cả các trường hợp này đều cho thấy: Dự trữ chiến lược không giải quyết được khủng hoảng năng lượng. Nhưng chúng giúp có thêm thời gian. Chúng ngăn chặn sự hoảng loạn. Và đôi khi chỉ cần vài triệu thùng dầu cũng đủ để nhắc nhở thị trường rằng chính phủ vẫn nắm giữ con át chủ bài cuối cùng.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-3-2026

   VƯỢT QUA TRUNG QUỐC - ĐỨC ĐƯỚC SẾP HẠNG TƯ THẾ GIỚI VỀ VIỆC                                                  XUẤT CẢNG VŨ KHÍ

Nguồn: dpa, AFP, tagesschau.de, Deutsche Welle, SIPRI) (chnnn): Thương mại vũ khí thế đang tăng trưởng đáng kể. Theo SIPRI, Đức đã vươn lên vị trí thứ tư trong số các nước xuất cảng vũ khí lớn nhất thế giới , vượt qua Trung Quốc.

Stockholm – Đức đã vươn lên trở thành một trong những nước xuất cảng vũ khí quan trọng nhất thế giới. Đây là kết luận từ một báo cáo mới về thương mại vũ khí quốc tế của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI). Báo cáo cho biết Đức đã vươn lên vị trí thứ tư trong số các nước xuất khẩu vũ khí hạng nặng lớn nhất thế giới trong giai đoạn 2021-2025.

Theo AFP, điều này có nghĩa là Đức đã vượt qua Trung Quốc, quốc gia hiện đang xếp thứ năm trong số các nước xuất cảng vũ khí lớn nhất. Nhìn chung, các nhà nghiên cứu ước tính rằng Đức chiếm khoảng 5,6 đến 5,7% thương mại vũ khí toàn cầu. Điều này khiến Đức trở thành một trong những quốc gia xuất cảng vũ khí hạng nặng hàng đầu thế giới.

Chiến tranh ở Ukraine đang thúc đẩy đáng kể xuất cảng vũ khí của Đức.

Một động lực chính thúc đẩy sự phát triển này là cuộc chiến ở Ukraine, do Nga khởi xướng, như trang Tagesschau.de và nhiều nguồn tin khác đã cho biết. Một phần lớn lượng vũ khí Đức nhập cảng trong những năm gần đây đã được chuyển trực tiếp đến quốc gia bị tấn công. Theo các nhà nghiên cứu, khoảng 24% xuất cảng của Đức là để hỗ trợ quân sự cho Ukraine.

Các quốc gia Âu châu khác cũng trở thành những nước nhận vũ khí quan trọng của Đức. Nhiều quốc gia đang tăng đáng kể chi tiêu quốc phòng để mở rộng năng lực quân sự của mình, theo Deutsche Welle. Đồng thời, các khu vực nhận vũ khí xuất cảng truyền thống của Đức, như Trung Đông, vẫn giữ nguyên vị thế.

Âu Châu đang tái vũ trang ồ ạt và trở thành khu vực quan trọng nhất về xuất cảng vũ khí.

Báo cáo cho thấy một sự thay đổi đáng kể trong thương mại vũ khí toàn cầu. Âu Châu hiện đã trở thành khu vực nhập cảng vũ khí hạng nặng quan trọng nhất. Lục địa này đã tăng gấp 3 lần lượng nhập cảng vũ khí so với giai đoạn 5 năm trước đó, theo ghi nhận của dpa.

Lý do chính cho điều này là cuộc chiến ở Ukraine và tình hình an ninh liên quan ở Âu châu. Nhiều quốc gia cảm thấy mình ngày càng bị Nga đe dọa và do đó đang đầu tư mạnh vào các hệ thống quân sự mới. Đồng thời, các nước NATO đang cố gắng mở rộng năng lực quốc phòng của mình nhanh hơn.

Hoa Kỳ vẫn là nước xuất cảng vũ khí lớn nhất thế giới.

Mặc dù Đức đang vươn lên trên thị trường vũ khí, thị trường vũ khí quốc tế vẫn tiếp tục bị chi phối rõ rệt bởi Hoa Kỳ. Theo SIPRI, Hoa Kỳ chiếm khoảng 43% tổng sản lương xuất cảng vũ khí thế giới trong giai đoạn 2020-2024.

Điều này đưa Hoa Kỳ vượt xa tất cả các quốc gia xuất cảng khác. Pháp đứng thứ hai với khoảng 9,6%, và Nga đứng thứ ba với khoảng 7,8%. Đức xếp thứ tư trong số các nước xuất cảng vũ khí lớn nhất thế giới với thị phần khoảng 5,6%.

Thương mại vũ khí toàn cầu gia tăng do căng thẳng địa chính trị.

Thương mại vũ khí hạng nặng thế giới gần đây lại tăng đáng kể. Theo SIPRI, giữa các giai đoạn 2016-2020 và 2021-2025, khối lượng tăng khoảng 9,2%. Bối cảnh của điều này là nhiều căng thẳng và xung đột địa chính trị ở nhiều khu vực trên thế giới.

Ngoài cuộc chiến ở Ukraine, các xung đột và cạnh tranh ở những khu vực khác trên thế giới cũng đang thúc đẩy nhu cầu về vũ khí, theo nhận định của Deutsche Welle. Đặc biệt ở Ấ châu, Trung Đông và Âu châu, nhiều quốc gia đang tăng cường đầu tư vào trang thiết bị quân sự. Ukraine hiện là nước nhập cảng vũ khí lớn nhất thế giới, tiếp theo là Ấn Độ, Ả Rập Saudi, Katar và Pakistan. 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-3-2026

 MỸ CÓ KHẢ NĂNG LÀ THỦ PHẠM TRONG VỤ TẤN CÔNG MỘT TRƯỜNG HỌC Ở IRAN, KHIẾN ÍT NHẤT 165 NGƯỜI THIỆT MẠNG

Theo AP: Những đoạn phim mới được nhóm điều tra Bellingcat phân tích dường như cho thấy một hỏa tiễn Tomahawk của Mỹ đã tấn công một khu vực trường học ở Iran vào ngày 28 tháng 2, khiến hơn 165 người thiệt mạng.

Hình ảnh vệ tinh và một tuyên bố riêng của một quan chức Mỹ ủng hộ sự tham gia của Mỹ, mâu thuẫn với tuyên bố công khai của Tổng thống Trump rằng Iran chịu trách nhiệm về vụ nổ chết người này.

Một chuyên gia pháp lý của Đại học Oxford cho biết cuộc tấn công này vi phạm luật quốc tế ngay cả khi Mỹ nhầm tưởng trường học đó là một phần của mục tiêu quân sự.

JERUSALEM — Những đoạn phim mới, cho thấy điều mà một nhóm điều tra chuyên gia cho rằng rất có thể là một hỏa tiễn Tomahawk của Mỹ đã tấn công một khu vực có một trường học tiểu học nữ ở miền nam Iran,  khiến hơn 165 người thiệt mạng vào đầu cuộc chiến đang diễn ra ở Trung Đông chỉ cách trường học vài mét.

Thông tin này được đưa ra trong bối cảnh ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy Mỹ có trách nhiệm trong vụ tấn công ngày 28 tháng 2, nhằm vào một trường học nằm cạnh căn cứ của Lực lượng Vệ binh Cách mạng ở Minab, Iran, thuộc tỉnh Hormozgan phía nam nước này. Các chuyên gia được hãng tin AP phỏng vấn, trích dẫn phân tích hình ảnh vệ tinh, cho biết trường học có thể đã bị trúng bom trong một loạt các vụ ném bom liên tiếp vào khu phức hợp.

Một quan chức quen thuộc với các cuộc thảo luận nội bộ về vấn đề này đã nói với AP rằng vụ tấn công rất có thể là do Mỹ thực hiện. Quan chức này giấu tên vì không được phép bình luận công khai về vấn đề tế nhị này.

Đoạn phim mới, được nhóm điều tra Bellingcat phân tích đầu tiên, được quay vào ngày trường học bị tấn công nhưng được hãng thông tấn bán chính thức Mehr của Iran phát tán hôm Chủ nhật 8-3. Nó cho thấy một hỏa tiễn đã bắn trúng một tòa nhà, tạo ra một cột khói đen bốc lên không trung.

AP đã có thể định vị địa lý video và xác định rằng nó được quay từ một địa điểm liền kề với trường học, trong khi khói đã bốc lên từ khu vực xung quanh trường. Hình ảnh vệ tinh về khu vực này phù hợp với các dấu hiệu nhận dạng trực quan được tìm thấy trong video, bao gồm một tòa nhà mái bằng, đường dây điện và các phương tiện giao thông.

Trevor Ball, một nhà nghiên cứu của Bellingcat, đã xác định loại đạn dược này là hỏa tiễn hành trình Tomahawk,  loại hỏa tiễn mà chỉ có Mỹ được biết là sở hữu trong cuộc chiến này. Đây là bằng chứng đầu tiên về loại đạn dược được xử dụng trong vụ tấn công.

Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ đã thừa nhận việc xử dụng hỏa tiễn Tomahawk trong cuộc chiến này và thậm chí đã công bố một bức ảnh về tàu USS Spruance, một phần của nhóm hàng không mẫu hạm USS Abraham Lincoln nằm trong tầm bắn của trường học, bắn một hỏa tiễn Tomahawk vào ngày 28 tháng 2.

Bellingcat cho biết đoạn phim “dường như mâu thuẫn” với tuyên bố của Tổng thống Trump rằng Iran chịu trách nhiệm về vụ nổ trường học gây chết người. Cả Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ và quân đội Israel đều không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận từ AP vào thứ Hai 9-3.

Khi được một phóng viên hỏi hôm thứ Bảy liệu Mỹ có chịu trách nhiệm về vụ nổ khiến phần lớn nạn nhân thiệt mạng là trẻ em hay không, ông Trump đã trả lời mà không đưa ra bằng chứng: “Không, theo ý kiến ​​của tôi, dựa trên những gì tôi đã thấy, đó là do Iran gây ra.” Ông Trump nói thêm rằng Iran “rất thiếu chính xác” trong việc xử dụng vũ khí. Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth nhanh chóng lên tiếng cho biết Mỹ đang điều tra.

Một số yếu tố khác cũng cho biết khả năng Mỹ là thủ phạm.

Một là việc quân đội Mỹ tiến hành đánh giá vụ việc. Theo hướng dẫn của Pentagon về quy trình giảm thiểu thiệt hại cho dân thường, việc đánh giá được tiến hành sau khi một nhóm điều tra viên đưa ra kết luận ban đầu rằng quân đội Mỹ có thể phải chịu trách nhiệm.

Một yếu tố khác là vị trí của trường học , nằm cạnh căn cứ của Lực lượng Vệ binh Cách mạng và gần doanh trại của một đơn vị hải quân. Quân đội Mỹ đã tập trung vào các mục tiêu hải quân và thừa nhận các cuộc tấn công trong tỉnh, bao gồm cả một cuộc tấn công gần trường học. Israel, quốc gia đã phủ nhận việc tiến hành cuộc tấn công, tập trung vào các khu vực của Iran gần Israel hơn và không báo cáo bất kỳ cuộc tấn công nào ở phía nam Isfahan, cách đó 500 dặm.

Điều làm phức tạp bất kỳ đánh giá nào về vụ việc là thiếu hình ảnh về mảnh vỡ bom từ vụ nổ. Không có cơ quan độc lập nào tiếp xúc hiện trường trong suốt cuộc chiến để điều tra.

Bà Janina Dill, một chuyên gia về luật quốc tế tại Đại học Oxford, đã viết:

“Những kẻ tấn công có nghĩa vụ phải làm mọi thứ có thể để xác minh tình trạng của mục tiêu,” bà viết.

Tuy nhiên, chính quyền Trump lại có quan điểm khác về luật nhân đạo quốc tế.

Phát biểu về chiến dịch của Mỹ tại một cuộc họp báo ngày 2 tháng 3, Hegseth nói: “Mỹ, bất kể các tổ chức quốc tế nói gì, đang phát động chiến dịch không quân chính xác và gây chết người nhiều nhất trong lịch sử.”

Không có luật lệ giao chiến ngu ngốc nào cả,” ông nói. “Không có chiến tranh chính trị đúng đắn nào. Chúng ta chiến đấu để giành chiến thắng, và chúng ta không lãng phí thời gian hay sinh mạng.”

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-3-2026

                          PUTIN KHÔNG CÒN LỰA CHỌN NÀO KHÁC

Phân tích của Ellen Ivits trên T-Online: Chiến tranh Iran đang đẩy giá năng lượng lên cao. Trong khi đó, Vladimir Putin đang công khai cân nhắc việc ngừng cung cấp khí đốt cho Âu châu . Có một chiến lược được tính toán kỹ lưỡng đằng sau ý tưởng này.

Các tàu chở dầu và khí đốt đang bị neo đậu ở eo biển Hormuz. Hầu như không có tàu nào hiện có thể đi qua tuyến đường thủy hẹp này. Tại điểm nghẽn này, chế độ Iran đang siết chặt nền kinh tế thế giới. Giá khí đốt và dầu mỏ đang tăng cao. Thị trường năng lượng thế giới đang nín thở. Và một người đang đổ thêm dầu vào lửa: Vladimir Putin.

"Có lẽ sẽ có lợi hơn nếu chúng ta ngừng cung cấp cho thị trường Âu châu  ngay lập tức," người đứng đầu Điện Kremlin tuyên bố. Đó chỉ là một ý tưởng thử nghiệm, Putin khẳng định trong cuộc trò chuyện với phóng viên riêng của mình, Pavel Zarubin. Lời nói của ông không nhằm mục đích đe dọa chính trị, và chưa có quyết định nào được đưa ra, nhưng ông sẽ chỉ đạo chính phủ của mình làm rõ vấn đề này.

Liên minh Âu châu có kế hoạch loại bỏ hoàn toàn khí đốt của Nga vào cuối năm 2027. Lệnh cấm nhập cảng sẽ có hiệu lực vào ngày 18 tháng 3, với các giai đoạn chuyển tiếp cho các hợp đồng hiện có. "Nếu đằng nào chúng ta cũng bị loại trừ trong một hoặc hai tháng nữa, chẳng phải sẽ hợp lý hơn nếu chúng ta tự đưa ra quyết định và rút lui về những quốc gia là đối tác đáng tin cậy sao?" Putin tiếp tục suy nghĩ theo kiểu "thí nghiệm tư duy" của mình.

Những nút chai sâm banh đang được khui tại Rosneft.

Suy nghĩ theo kiểu "thí nghiệm tư duy" của Putin chỉ có một mục đích duy nhất: đẩy giá khí đốt lên cao hơn nữa trên thị trường vốn đã bất ổn. Trong khi các tàu chở dầu đang mắc kẹt ở eo biển Hormuz, người đứng đầu công ty dầu khí Rosneft, Igor Sechin, đang ăn mừng bằng cách khui sâm banh. Đó là cách một người tuyên truyền của Điện Kremlin mô tả tâm trạng lúc đó.

Trên thực tế, Nga có thể thu lợi từ một thời kỳ dài giá dầu và khí đốt ở mức cao. Đối với Điện Kremlin, điều này có nghĩa là doanh thu bổ sung , số tiền cũng có thể được xử dụng để ổn định ngân sách nhà nước và tài trợ cho cuộc chiến ở Ukraine, điều mà họ đang rất cần.

Moskau không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Nền kinh tế Nga đang trong khủng hoảng sâu sắc. Doanh thu từ việc bán nhiên liệu hóa thạch đã giảm mạnh. Chỉ riêng trong tháng Hai, Moskau đã ghi nhận mức giảm 19% so với cùng kỳ năm trước. Cuối năm ngoái, Giám đốc điều hành Rosneft, ông Sechin, đã phàn nàn về "tình hình kinh tế vĩ mô xấu đi" và "giá cả giảm trong bối cảnh nguồn cung dầu tăng".

Kết quả là, trong chín tháng đầu năm 2025, Rosneft ghi nhận lợi nhuận 277 tỷ Ruble (chỉ dưới 3 tỷ Euro), một kết quả kém so với 926 tỷ Ruble (hơn 10 tỷ Euro) trong cùng kỳ năm trước.

Cuộc chiến với Iran mang đến cho Moscow cơ hội kiếm tiền và củng cố vị thế của Nga trên thị trường năng lượng. Trong hoàn cảnh này, việc tự nguyện ngừng cung cấp dầu sẽ khó có thể biện minh về mặt kinh tế. Động thái như vậy sẽ làm mất đi nguồn thu của Nga đồng thời làm tăng nhu cầu năng lượng và giữ giá ở mức cao.

Vladimir Putin đang rất cần tiền.

Nhà phân tích kinh tế người Nga Vyacheslav Shiryaev ước tính khoản thâm hụt ngân sách hàng tháng của Moskau là 400 tỷ Ruble (khoảng 4,3 tỷ Euro). Ông giải thích trong một cuộc phỏng vấn với kênh truyền thông đối lập "Khodorkovsky Live" rằng giá dầu và khí đốt tăng cao có thể phần nào giảm bớt khoản thâm hụt này. "Có lẽ khoảng 100 tỷ Ruble trong tháng 3."

Tuy nhiên, không chắc chắn cơ hội thu lợi bất ngờ này sẽ kéo dài bao lâu. Do đó, Putin sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để thu được lợi nhuận tối đa cho bản thân trong giai đoạn này. Mặt khác, việc ngừng bán dầu cho châu Âu sẽ tạo ra một lỗ hổng khổng lồ khác trong ngân sách Nga, trong khi cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine đang ngốn hết mọi nguồn lực mà Putin có thể huy động.

Nga hầu như không còn cung cấp dầu và khí đốt cho Âu châu nữa.

Cũng có những lý do khác khiến Putin khó có thể đơn giản ngừng giao hàng. Âu Châu hầu như không còn nhập cảng dầu từ Nga; về lý thuyết, một số dầu vẫn có thể được bơm vào EU thông qua đường ống Druzhba, chạy qua Ukraine và chủ yếu cung cấp cho Ungarn và Slowakei. Tuy nhiên, đường ống dẫn dầu này hiện đang bị hư hỏng, và không có dầu nào được vận chuyển kể từ tháng 1-2026, một tình trạng đang gây ra sự thất vọng đáng kể.

Tình hình tương tự cũng xảy ra với khí đốt: Một số khí đốt tự nhiên vẫn được vận chuyển từ Nga qua đường ống TurkStream, và trong trường hợp này, chủ yếu là Ungarn và Slowakei được hưởng lợi từ nguồn này trong EU. Nếu Nga ngừng cung cấp khí đốt, cả hai quốc gia này có thể được cung cấp tương đối dễ dàng từ các nguồn khác của EU. Tuy nhiên, Putin khó có thể muốn làm tổn hại quan hệ với Ungarn và Slowakei, hai quốc gia có lãnh đạo đặc biệt thân thiết với Moskau.

EU chỉ còn phụ thuộc vào LNG, hay khí tự nhiên hóa lỏng. Tuy nhiên, khó có khả năng Putin sẽ ngừng cung cấp loại khí này. Điều này là do vị trí sản xuất LNG.

Các cảng LNG của Nga ở phía bắc chỉ có thể cung cấp cho Âu châu .

Nga vận hành các cảng LNG tại bốn địa điểm chính: ở Biển Baltic (Portovaya LNG), ở Bắc Cực (Yamal LNG và Arctic 2 LNG), và ở Viễn Đông (Sakhalin 2). Trong khi cảng ở phía đông bán khí tự nhiên cho Á châu, tất cả các địa điểm khác chủ yếu phục vụ Âu châu. Điều này đặc biệt đúng vào mùa đông, vì tuyến đường biển đến Ấ châu ở phía bắc xa xôi chỉ có thể vận chuyển hàng hóa trong những tháng mùa hè.

Theo dữ liệu từ tổ chức môi trường Urgewald, vào tháng 2 năm 2026, 100% lượng LNG của Nga từ các cảng ở Bắc Cực đã được vận chuyển đến Âu châu. Không có người mua nào khác cho khí đốt này. Khí tự nhiên hóa lỏng được vận chuyển trên các tàu phá băng chuyên dụng thuộc hạm đội Arc7. “Nếu không có những con tàu này, hoạt động của Yamal sẽ hoàn toàn bị đình trệ, đặc biệt là trong những tháng mùa đông,” Urgewald phân tích vào đầu năm. Vì đây là một đội tàu rất nhỏ, nên nó phụ thuộc vào các tuyến đường ngắn để xuất cảng đủ lượng LNG một cách đáng tin cậy. Do đó, chỉ có các cảng Âu châu mới phù hợp cho các nhà ga LNG ở vùng cực bắc.

“Khi Moskau nói về việc chuyển hướng khí đốt sang nơi khác, dữ liệu lại cho thấy một câu chuyện khác. Đối với LNG vùng Bắc Cực, Âu châu vẫn là thị trường duy nhất có thể hấp thụ lượng hàng này,” chuyên gia Sebastian Rötters của Urgewald cho biết.

Các nhà ga LNG Yamal và Arctic 2 cũng có công suất lớn nhất: tổng cộng 37,3 triệu tấn LNG có thể được sản xuất ở đó hàng năm. Ở Biển Baltic, con số này là 1,5 triệu tấn, và ở Viễn Đông là 9,6 triệu tấn. Do đó, Nga phụ thuộc vào Âu châu để mua LNG.

Nga cũng không thể chỉ dựa vào việc xây dựng các nhà ga LNG mới để cung cấp cho các khu vực khác. “Hầu như mọi dự án đang triển khai ở Nga đều dựa vào công nghệ hóa lỏng khí từ các công ty Mỹ, Đức, Hòa Lan hoặc Pháp,” nhà kinh tế học Vakhtang Partsvania giải thích trong một bài báo trên cổng thông tin chuyên về Nga “Riddle”.

Việc chuyển hướng sang Á châu khó khả thi

Theo chuyên gia này, các lệnh trừng phạt của EU đối với Nga cũng nhằm mục đích này: Cơ sở hạ tầng hiện có không thể mở rộng hơn nữa nếu không có sự giúp đỡ từ Tây phương .

“Nga có thể duy trì một phần năng lực hiện tại và thực hiện các đợt giao hàng không thường xuyên, nhưng họ mất đi điều quan trọng nhất: khả năng mở rộng, phát triển hơn nữa và cạnh tranh toàn cầu trên một sân chơi bình đẳng.” Trong bối cảnh này, việc chuyển hướng sang Á châu, như Điện Kremlin liên tục thúc đẩy, khó có thể hình dung được.

Mặc dù vậy, chuyên gia năng lượng Sebastian Rötters không hoàn toàn loại trừ khả năng Putin cuối cùng có thể tự ý ngừng cung cấp năng lượng cho Âu châu. Không phải vì ông ta tìm được khách hàng khác, mà là để gây hỗn loạn. Các lệnh trừng phạt sẽ đến, bất kể Putin làm gì bây giờ. Do đó, ông ta có thể giáng thêm một đòn nữa vào Âu châu.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-3-2026

     CON TRAI CHAMENEIS, MODSCHTABA TRỞ THÀNH NGƯỜI LÃNH ĐẠO                                                TỐI CAO CỦA IRAN

Hội đồng Chuyên gia đã chính thức bầu con trai của Ajatollahs Ali Chamenei quá cố làm lãnh đạo mới của Iran. Điều này đặt toàn bộ quyền lực ở Iran vào tay một người theo đường lối cứng rắn. Người ta nói rằng ông ta đã giật dây ngay cả khi đứng sau cái bóng của cha mình.

Modschtaba Chamenei đã được coi là ứng cử viên hàng đầu trong nhiều ngày, và giờ đây ông đã chính thức được bầu làm lãnh đạo tôn giáo và chính trị mới của Iran. Thông tin này được cơ quan bầu cử có thẩm quyền công bố, theo hãng thông tấn IRNA và đài truyền hình nhà nước IRIB.

Con trai của Ajatollahs Ali Chamenei quá cố được bổ nhiệm bởi Hội đồng Chuyên gia, cơ quan tôn giáo quan trọng nhất của đất nước. Ở vị trí này, người đàn ông 56 tuổi này sẽ có tiếng nói cuối cùng trong tất cả các vấn đề chính trị và quân sự. Không có nhiệm kỳ cố định.

Hội đồng Chuyên gia đã không ngần ngại đưa ra quyết định "bất chấp tình hình chiến tranh gay gắt và những mối đe dọa trực tiếp từ kẻ thù", theo một tuyên bố được Tổ chức Tình báo Quốc gia Iran (IRNA) công bố. Quyết định được đưa ra sau "những cân nhắc kỹ lưỡng và toàn diện".

Modschtaba Chamenei được coi là một người theo đường lối cứng rắn. Quyền lực của ông chủ yếu dựa trên mối quan hệ mật thiết với Lực lượng Vệ binh Cách mạng. Theo những người trong cuộc, ông đã vươn lên vị trí chủ chốt trong bộ máy chính trị và an ninh với vai trò là "người gác cổng" của cha mình, mà chưa từng giữ một chức vụ chính thức nào trong chính phủ.

"Ông ấy nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ trong Lực lượng Vệ binh Cách mạng, đặc biệt là trong thế hệ trẻ, cấp tiến", Kasra Aarabi thuộc tổ chức "Liên minh chống hạt nhân Iran" của Mỹ cho biết.

Giống như cha mình, Modschtaba Chamenei thiếu một phẩm chất quan trọng.

Sinh năm 1969 tại Mashhad, Modschtaba Chamenei lớn lên trong khi cha ông tổ chức cuộc kháng chiến chống lại Shah. Năm 18 tuổi, trong những năm cuối cùng của cuộc chiến tranh Iran-Iraq, ông gia nhập Vệ binh Cách mạng. Ông được đào tạo tôn giáo tại các trường dòng ở Qom, trung tâm thần học Shia ở Iran.

Một điểm yếu, tuy nhiên, không cản trở việc ông đắc cử: Modschtaba Chamenei mang tít hiệu Hojatoleslam, một cấp bậc giáo sĩ trung bình, thấp hơn một bậc so với Ayatollah. Ban đầu, hiến pháp Iran yêu cầu cấp bậc Đại Ayatollah để được bổ nhiệm làm lãnh đạo tối cao, một quy định đã được sửa đổi cho cuộc bầu cử của Ali Chamenei năm 1989. Tuy nhiên, giống như cha mình, ông đội khăn xếp đen của một Sayyid, biểu tượng cho dòng dõi của Nhà tiên tri Muhammad.

Trước cuộc bầu cử, các nhà phê bình đã nói rằng việc ông đắc cử có thể báo hiệu sự trở lại của các cấu trúc gia tộc, những cấu trúc mà cuộc cách mạng năm 1979 được cho là đã vượt qua. Ảnh hưởng hậu trường của Mojtaba từ lâu đã được ghi nhận. Trong một bức điện tín ngoại giao của Mỹ năm 2007 được WikiLeaks công bố, ba nguồn tin Iran mô tả ông là mắt xích quan trọng liên quan đến cha mình.

Modschtaba Chamenei được cho là đã ủng hộ sự lên nắm quyền của Mahmoud Ahmadinejad, một người theo đường lối cứng rắn, vào năm 2005. Ông cũng được cho là đã đóng vai trò trung tâm trong việc tái đắc cử của Ahmadinejad năm 2009 và cuộc đàn áp bạo lực sau đó đối với các cuộc biểu tình. Giáo sĩ cải cách Mehdi Karroubi đã công khai phàn nàn về sự can thiệp này trong một bức thư vào thời điểm đó - một cáo buộc mà Ali Khamenei đã phủ nhận. Trong cuộc bất ổn năm 2022 sau cái chết của một phụ nữ trẻ trong khi bị cảnh sát giam giữ, Mojtaba cũng là mục tiêu của những người biểu tình.

Bộ Tài chính Mỹ đã áp đặt lệnh trừng phạt đối với ông vào năm 2019. Lý do được đưa ra: Modschtaba  đại diện cho nhà lãnh đạo với tư cách chính thức và hợp tác chặt chẽ với Lực lượng Quds của Vệ binh Cách mạng và lực lượng dân quân Basij để thúc đẩy "tham vọng gây bất ổn khu vực" của cha mình.

Theo nguồn tin thân cận, ông Modschtaba  không có mặt ở Teheran trong vụ tấn công khoảng một tuần trước, trong đó cha ông, vợ ông và các lãnh đạo khác đã thiệt mạng. Giờ đây, người góa vợ này đang gánh vác di sản mà cha ông để lại, trong một đất nước đang chìm trong chiến tranh và nền kinh tế đang suy sụp.

Bản thân ông hiện cũng không thể chắc chắn về sự an toàn của mình. Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm Chủ nhật nhắc lại rằng Mỹ nên có tiếng nói trong việc lựa chọn người đứng đầu nhà nước mới. "Nếu ông ta không nhận được sự chấp thuận của chúng tôi," ông Trump nói, "ông ta sẽ không tại vị được lâu."

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-3-2026

  CÁC NGỌN LỬA BỐC CAO Ở TEHERAN: TRƯỚC CÁC CUỘC TẤN CÔNG KHO DẦU CỦA ISRAEL

Vụ tấn công vào kho dầu ở Teheran đã được truyền thông nhà nước Iran xác nhận. Ông Netanyahu tuyên bố sẽ có thêm những “bất ngờ” trong cuộc chiến Iran-Iraq.

Dubai – Cuộc chiến Iran đang leo thang vào cuối ngày thứ Bảy 7-3, khi những cột lửa bốc lên trên kho dầu ở Teheran, và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu tuyên bố sẽ có “nhiều bất ngờ” trong giai đoạn tiếp theo của cuộc xung đột kéo dài một tuần. Truyền thông nhà nước Iran đã xác nhận vụ tấn công, trong khi đoạn Video của hãng thông tấn AP cho thấy đường chân trời rực sáng trên bầu trời đêm.

Quân đội Israel xác nhận một làn sóng tấn công mới làm rung chuyển các khu dân cư ở phía đông và phía nam Teheran nhưng ban đầu không bình luận về các mục tiêu. Có vẻ như đây là lần đầu tiên một cơ sở công nghiệp dân sự bị nhắm mục tiêu trong cuộc chiến. Lãnh đạo Iran chia rẽ về chiến lược chiến tranh trong cuộc xung đột với Mỹ và Israel

Tổng thống Iran Masoud Peseshkian trước đó đã xin lỗi về các cuộc tấn công vào “các nước láng giềng”, ngay cả khi hỏa tiễn và máy bay không người lái của nước này đồng thời nhắm mục tiêu vào các quốc gia vùng Vịnh Ả Rập và những người theo đường lối cứng rắn khẳng định rằng chiến lược chiến tranh của Teheran sẽ không thay đổi.

Sự rạn nứt giữa các chính trị gia thực dụng hơn, những người tìm cách giảm leo thang cuộc chiến kéo dài một tuần và những người khác cam kết chống lại Hoa Kỳ và Israel, có thể làm phức tạp thêm các nỗ lực chấm dứt giao tranh. Những tuyên bố trái ngược nhau đến từ hai trong ba thành viên của Hội đồng Lãnh đạo Tối cao, cơ quan đã giám sát Iran kể từ khi Lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Chamenei bị ám sát trong các cuộc không kích ban đầu của cuộc chiến. Các đồng minh của Mỹ ở vùng Vịnh đã tuyên bố rằng chính quyền Trump đã không cho họ đủ thời gian để chuẩn bị cho cuộc chiến.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-3-2026

  NGÂN HÀNG OSCHADBANK CỦA UKRAINE ĐÒI LẠI TIỀN VÀ VÀNG ĐÃ BỊ UNGARN TỊCH THU Ngân hàng  Oschadbank  yêu cầu Ungarn trả lại 40 triệu đô la M...