Sonntag, 5. April 2026

 BÀ CHENG LI-WUN, CHỦ TỊCH TRUNG HOA QUỐC DÂN ĐẢNG (KMT) SẼ ĐẾN THĂM TRUNG QUỐC VÀO NGÀY 7-4

Theo AFP : Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Tập Cận Bình, đã mời bà Cheng Li-Wun (Thành Lý Vũ), Chủ tịch Quốc dân đảng Trung Hoa(KMT), thăm Giang Tô, Thượng Hải và Bắc Kinh từ ngày 7 đến ngày 12 tháng 4. Thông tin này được ông Song Tao (Tống Đào(, Giám đốc Văn phòng Sự vụ về Đài Loan thuộc Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, công bố hôm thứ Hai.

Bà Cheng Li-Wun đã cảm ơn Ban Chấp hành Trung ương đảng CS Trung Quốc và nhận lời mời này. Bà bày tỏ hy vọng hai bên sẽ cùng nhau thúc đẩy sự phát triển hòa bình trong quan hệ hai bên eo biển Đài Loan, tăng cường giao lưu và hợp tác, và bảo đảm hòa bình vì lợi ích của người dân eo biển Đài Loan.

Bà Cheng Li-Wun sẽ trở thành chủ tịch đương nhiệm đầu tiên của  Tung Hoa Quốc Dân Đảng (KMT) đến Bắc Kinh trong 10 năm qua, kể từ năm 2016. 

Chuyến thăm của bà được tổ chức chỉ vài tuần trước chuyến công tác Trung Quốc của Tổng thống Mỹ Donald Trump, dự kiến sẽ diễn ra trong tháng 5.

Chia sẻ với nội dung chuyến đi, bà Cheng Li-Wun cho biết bà hy vọng gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình để xây dựng "hòa bình" hai bờ eo biển.

Đảng KMT từ lâu đã chủ trương thắt chặt quan hệ với Trung Cộng. Với quan điểm thân đại lục, bà Cheng Li-Wun đã gây bất ngờ khi giành chiến thắng trong cuộc bầu cử nội bộ đảng hồi tháng 10-2025. Sau khi trở thành lãnh đạo phe đối lập ở Đài Loan, bà Cheng Li-Wun đã nhận điện chúc mừng từ ông Tập.

Chuyến thăm của bà Cheng Li-Wun diễn ra trong bối cảnh Mỹ tăng cường gây sức ép lên các quan chức lập pháp đối lập Đài Loan nhằm thông qua đề nghị mua sắm quốc phòng, bao gồm lô vũ khí Mỹ trị giá hàng tỉ USD để răn đe nguy cơ tấn công từ Trung Quốc.

Bà Cheng Li-Wun, người phản đối mạnh mẽ kế hoạch quốc phòng trị giá 39 tỉ USD của cơ quan hành pháp hòn đảo, đang đối mặt với sự chia rẽ ngày càng sâu sắc trong nội bộ đảng về phương án hành động trước khả năng đe dọa quân sự từ Trung Quốc.

Bà ủng hộ đề nghị của đảng KMT chi 11,8 triệu USD cho vũ khí Mỹ, kèm khả năng mua thêm, nhưng các nhân vật cao cấp ôn hòa hơn trong đảng lại muốn đẩy ngân sách lên cao hơn nhiều.

Trước những chỉ trích vì mục đích của chuyến công tác Bắc Kinh, bà Cheng Li-Wun tuyên bố: "Chuyến đi này hoàn toàn vì hòa bình và ổn định hai bờ eo biển, không liên quan gì đến việc mua vũ khí hay các vấn đề khác".

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-4-2026

  TRUMP GIA HẠN TỐI HẬU THƯ THÊM CHO GIỚI LÃNH ĐẠO IRAN 24 GIỜ -  ĐẾN TRƯỚC TỐI THỨ BA 

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đe dọa giới lãnh đạo Iran bằng các cuộc tấn công dữ dội nếu họ không nhượng bộ trước tối thứ Ba 7-4. Đây dường như là lần thứ 3 chính phủ Mỹ trì hoãn tối hậu thư gửi Teheran yêu cầu mở eo biển Hormuz. "Nếu họ không làm gì trước tối thứ Ba, sẽ không còn nhà máy điện và cây cầu nào đứng vững", Trump nói với tờ Wall Street Journal.

Trong một bài viết được công bố gần như đồng thời với cuộc phỏng vấn trên Truth Social, Trump đã đề cập đến tối thứ Ba lúc 8 giờ tối theo giờ miền Đông. Có khả năng ông đang đề cập đến thời hạn chót đặt ra cho Teheran, thời hạn này sẽ hết hạn vào lúc 2 giờ sáng theo giờ Đức ngày thứ Tư 8-4. Tối hậu thư trước đó của ông, đã hết hạn chính xác là 24 giờ trước đó.

Mỹ đã từng tấn công một cây cầu.

Trump từ lâu đã đe dọa tấn công các nhà máy điện và cơ sở hạ tầng của Iran nếu Teheran không mở eo biển Hormuz cho tàu thuyền hoặc đồng ý một thỏa thuận. Khoảng một tuần rưỡi trước, Trump nói về các cuộc đàm phán rất tốt và hiệu quả, và do đó đã hoãn tối hậu thư lần thứ 2.

Tuy nhiên, trong những ngày gần đây, giọng điệu lại trở nên gay gắt hơn: Trong bài phát biểu trước toàn quốc, Trump đe dọa sẽ đưa Iran trở lại "thời kỳ đồ đá". Mỹ cũng mới đây đã ném bom cây cầu cao nhất của nước này, cầu B1, gần Teheran.

Khoảng 20% ​​​​thương mại dầu mỏ toàn cầu đi qua eo biển Hormuz. Kể từ khi bắt đầu cuộc chiến tranh Iran-Iraq vào ngày 28 tháng 2, hoạt động vận chuyển hàng hóa qua eo biển này hầu như bị đình trệ.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-4-2026

  MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI CỦA UKRAINE TẤN CÔNG NHÀ MÁY DẦU                                 KHÍ Ở LUKOIL VÀ Ở CẢNG PRIMORSK

Nguồn DER SPIEGEL:  Đêm Phục Sinh, Nga và Ukraine đã tiến hành các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái, gây thiệt hại cho các cơ sở thuộc công ty dầu khí Lukoil của Nga. Một vụ cháy cũng xảy ra tại cảng Primorsk. Ukraine báo cáo một số người bị thương.

Ukraine đã thiêu hủy một số cơ sở thuộc ngành kỹ nghệ sản xuát dầu khí Nga bằng các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái. Gleb Nikitin, thống đốc tỉnh Nizhny Novgorod phía đông Moskau, báo cáo rằng Nga đã đẩy lùi 30 cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Ukraine. Mảnh vỡ rơi xuống đã gây cháy tại hai cơ sở của công ty dầu khí Lukoil. Các tòa nhà dân cư và một nhà máy điện cũng bị hư hại, dẫn đến mất điện. Theo thông tin sơ bộ, không có người bị thương.

Tại tỉnh Leningrad, giáp với St. Petersburg, các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Ukraine lại nhắm vào cảng Primorsk, Thống đốc Alexander Drosdenko thông báo trên Telegram. Một "vụ cháy nhỏ" đã xảy ra tại một đường ống dẫn dầu. Tổng cộng 19 cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Ukraine đã bị đẩy lùi. Bộ Quốc phòng Nga báo cáo rằng hệ thống phòng không đã phá hủy 87 máy bay không người lái của Ukraine trên các mục tiêu của Nga trong đêm qua.

Ukraine liên tục nhắm mục tiêu vào các cơ sở năng lượng của Nga như một phần trong cuộc đấu tranh phòng thủ chống lại cuộc chiến tranh xâm lược của Putin, vốn đã kéo dài hơn 4 năm. Mục tiêu của Kiew là giảm doanh thu của Moskau từ việc bán dầu khí. Nga xử dụng tiền thu được từ việc xuất cảng năng lượng để tài trợ cho nền kinh tế chiến tranh của mình. Đầu tháng này, Moskau đã áp đặt lệnh cấm xuất cảng xăng dầu mới cho đến cuối tháng 7 nhằm ổn định giá cả trong bối cảnh tình hình căng thẳng trên thị trường năng lượng.

Nga cũng liên tục tấn công cơ sở hạ tầng dầu khí của Ukraine. Tuy nhiên, các cuộc tấn công cũng nhắm vào các tòa nhà dân cư, gần đây nhất là ở Odessa. Theo báo cáo của cả Kiew Independent và Ukraine Pravda, các tòa nhà dân cư ở Odessa đã bị hư hại trong một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái vào đêm Chủ nhật. Ít nhất ba người bị thương. Vào thứ Bảy 4-4, máy bay không người lái của Nga đã tấn công một khu chợ ở vùng Dnipropetrovsk, khiến ít nhất năm người thiệt mạng.

Trong khi Ukraine tiếp tục tự vệ trước Nga, sự chú ý của thế giới lại tập trung vào Iran. Kiew đang đóng vai trò là người cứu tinh trong cuộc khủng hoảng này , bằng cách giúp các quốc gia vùng Vịnh bắn hạ máy bay không người lái của Iran. 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-4-2026

  QUÂN ĐỘI PUTIN SẼ CHỊU THÊM NHIỀU ÁP LỰC HƠN - TRƯỚC SỰ CẢI TIẾN ĐỘNG CƠ CỦA HỎA TIỄN FLAMINGO 

Nguồn: Quân đội, PRO:UA, The Economist, Portal O'Bronny - Hỏa tiễn tầm xa của Ukraine đang tấn công các mục tiêu nằm sâu phía sau tiền tuyến, việc này đã tìm thấy được những điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của Moskau.

Việc sản xuất các hỏa tiễn tầm xa như Flamingo, đã làm dấy lên lo ngại ở Nga về tầm bắn và những lần tấn công sẽ gia tăng  trong tương lai.

Một bước tiến triển mới của hỏa tiễn tầm xa Flamingo, hiện nay có thể khiến việc phòng thủ chống lại các cuộc các tấn công của loại hỏa tiễn này trở nên khó khăn hơn nữa.

Trang bị động cơ mới

Theo Military, được Portal O'Bronny trích dẫn, công ty Fire Point của Ukraine sắp hoàn thành một động cơ phản lực mới, do Ukraine chế tạo  cho hỏa tiễn hành trình Flamingo của họ.

Sự thay mới này đã được người sáng lập, kiêm kỹ sư trưởng Denis Shtillerman giới thiệu trong một cuộc phỏng vấn trên chương trình "PRO:UA". Quân đội Putin đang giấu các hệ thống phòng không trị giá khoảng 46 triệu Euro trong rừng: "Chúng tôi sẽ tìm ra và phá hủy chúng"

Động cơ mới được chế tạo đặc biệt cho các chuyến bay ở độ cao thấp, theo các kỹ sư, điều này sẽ cải thiện khả năng né tránh hệ thống phòng không của Flamingo. "Điều quan trọng nhất là chúng tôi đã làm sao nó có đường bay ở độ cao thấp ngay từ đầu," , ông Shtillerman nói.

Ông giải thích rằng các động cơ được xử dụng trước đây được cải tiến từ động cơ hàng không dân dụng, nơi công suất sẽ được tối ưu hóa cho độ cao lớn hơn và do đó kém hiệu quả hơn ở mặt đất.

Thay đổi sản xuất

Các mẫu trước của tên lửa Flamingo xử dụng động cơ máy bay AI-25 hoặc AI-25TL đã được tân trang. Fire Point đã mua các động cơ này thông qua các trung gian, cho phép sản xuất tối đa cho 3 hỏa tiễn mỗi ngày.

Tuy nhiên, việc phụ thuộc vào các phụ tùng nhập cảng đã chứng tỏ là một hạn chế. Các báo cáo cho thấy công ty đang nỗ lực giải quyết nút thắt cổ chai này bằng cách phát triển hệ thống đẩy riêng và xây dựng một cơ sở sản xuất riêng.

Giám đốc kỹ thuật của Fire Point, Iryna Terech, trước đó đã tuyên bố rằng mục tiêu là năng lực sản xuất độc lập, dự kiến ​​việc sản xuất sẽ sớm bắt đầu đi vào hoạt động.

Khả năng của hỏa tiễn Flamingo

Việc sản xuất hỏa tiễn FP-5 Flamingo bắt đầu vào cuối năm 2024, sau khi Ukraine được cho là bị từ chối nhận được hỏa tiễn Tomahawk của Mỹ. Hỏa tiễn này được cho là có tầm bắn lên đến 3.000 km, khả năng mang tải trọng khoảng 1.150 kg và tốc độ khoảng 850 đến 900 km/h. Flamingo xử dụng hệ thống định vị vệ tinh kết hợp với dẫn hướng quán tính, được cho là có khả năng chống nhiễu điện tử.

Mặc dù có những khả năng này, một số nhà phân tích nghi ngờ rằng kích thước và tốc độ của hỏa tiễn sẽ khiến nó dễ dàng bị tìm tháy trong lúc bay đến mục tiêu, bởi các hệ thống Radar tối tân của Nga.

Những kỳ vọng trái chiều

Các chuyên gia có ý kiến ​​trái chiều về tác động của Flamingo trên chiến trường. Một số người không coi đây là một bước tiến triển bất ngờ mang tính quyết định, trong khi những người khác tin rằng nó sẽ đóng vai trò quan trọng trong chiến lược phản công của Ukraine.

Theo tờ The Economist, chuyên gia hàng không Kostiantyn Krywolap cho biết sức mạnh của Ukraine nằm ở các cuộc tấn công phối hợp được thiết kế để áp đảo hệ thống phòng thủ. "Ukraine nổi tiếng với các cuộc tấn công sáng tạo, phối hợp nhằm áp đảo hệ thống phòng thủ, và điều đó rất có thể cũng sẽ xảy ra ở đây."

Ông nói thêm rằng những chiến thuật như vậy có thể làm tăng áp lực lên hệ thống phòng không của Nga theo thời gian.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-4-2026

  LỜI KÊU GỌI HÒA BÌNH TẠI ROM CỦA PAPS LEO XIV : "NHỮNG AI ĐANG CẦM VŨ KHÍ HÃY HẠ VŨ KHÍ XUỐNG"

Nguồn tin DER SPIEGEL cho : Trong Thánh lễ Phục Sinh tại Quảng trường Petersplatz ở Rome, Paps (Đức Giáo hoàng) đã đọc bài diễn văn truyền thống "Urbi et Orbi" (Thành phố và Trái đất). Thông điệp Phục Sinh của Paps cũng đề cập đến nhiều cuộc xung đột hiện nay.

Trong thông điệp Phục Sinh đầu tiên của mình, Đức Giáo hoàng Leo XIV đã kêu gọi hòa bình toàn cầu. Trước hàng chục nghìn người tại Quảng trường Petersplatz ở Rome, người đứng đầu hơn 1,4 tỷ tín hữu Công giáo trên toàn thế giới đã nói: "Những ai đang cầm vũ khí hãy hạ vũ khí xuống! Những ai có quyền lực để gây chiến tranh hãy chọn hòa bình! Không phải là một nền hòa bình được áp đặt bằng vũ lực, mà là thông qua đối thoại!"

Trước nhiều cuộc xung đột hiện nay, Paps Leo cảnh báo chống lại việc trở nên quen thuộc với bạo lực. "Chúng ta cam chịu nó và trở nên thờ ơ," ngài đã chỉ trích. “Thờ ơ trước cái chết của hàng ngàn người. Thờ ơ trước hậu quả của sự thù hận và chia rẽ mà những cuộc xung đột này mang lại. Thờ ơ trước những tác động kinh tế và xã hội mà chúng gây ra, điều mà tất cả chúng ta đều cảm nhận được.”

Sau bài phát biểu, Giáo hoàng Leo sẽ lần đầu tiên ban phước lành “Urbi et Orbi” (Cho Thành phố và Thế giới) trong Lễ Phục Sinh năm nay. Người tiền nhiệm của ngài, Giáo hoàng Franziskus, đã qua đời vào ngày Thứ Hai Phục Sinh năm ngoái ở tuổi 88.

Paps Leo XIV, đã nhậm chức từ tháng 5-2025. Ước tính có hơn 40.000 người tham dự Thánh lễ Phục Sinh đầu tiên của ngài. Buổi lễ được truyền trực tiếp đến nhiều quốc gia trên thế giới.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-4-2026

  ĐỨC HỒNG Y RHEINHARD  MARX CÁO BUỘC PETE HEGSETH " XÚC PHẠM TRẮNG TRỢN"

Nguồn DER SPIEGEL: Cầu nguyện cho mọi viên đạn đều trúng mục tiêu? Những phát ngôn của "Bộ trưởng Chiến tranh" Mỹ bị bác bỏ mạnh mẽ trong bài giảng Lễ Phục Sinh ở Đức.

Đức Hồng Y Reinhard Marx của Munich (München) đã mạnh mẽ lên án việc lạm dụng ngôn ngữ tôn giáo để biện minh cho chiến tranh và bạo lực. Trong bài giảng Chủ nhật Phục Sinh 5-6, ngài đặc biệt chỉ trích những phát ngôn của Bộ trưởng  Mỹ Pete Hegseth (người tự xưng là "Bộ trưởng Chiến tranh").

Đức Hồng Y Marx nói ở Munich rằng việc cầu nguyện rằng, trong bối cảnh chiến tranh, ví dụ như ở Iran, mọi viên đạn đều trúng mục tiêu là một sự bất kính "xúc phạm trắng trợn". Tôn giáo không được phép bị lợi dụng để hợp pháp hóa bạo lực.

Sự chỉ trích cũng nhắm vào Đức Thượng phụ Nga.

Đồng thời, vị Hồng y này cũng lên tiếng phản đối những tuyên bố tương tự từ Nga. Đức Hồng y Marx cũng chỉ trích mạnh mẽ việc Đức Thượng phụ Moskau Kirill I mô tả cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine là một "cuộc chiến tranh thánh". Vị giáo sĩ cảnh báo rằng niềm tin tôn giáo không bao giờ được lạm dụng để biện minh cho chiến tranh.

Sự Phục Sinh như Niềm Hy Vọng của Kitô giáo

Trong bài giảng Chúa nhật Phục Sinh tại Quảng trường Peterplatz ở Rome, Giáo hoàng Leo XIV nhấn mạnh sự phục sinh như chiến thắng của Thiên Chúa trước cái chết và là nền tảng của niềm hy vọng Kitô giáo. Ngài kêu gọi các tín hữu hãy cụ thể "mang niềm hy vọng này vào thế giới" bằng cách không để bản thân bị tê liệt bởi sự cam chịu, bạo lực và bất công, và bằng cách tích cực làm việc vì hòa bình.

Paps liên tục quay trở lại chủ đề rằng "cái chết luôn rình rập" - hiện hữu trong sự ích kỷ, sự áp bức người nghèo và sự thờ ơ đối với những người dễ bị tổn thương nhất - nhưng Lễ Phục Sinh đánh dấu một "khởi đầu mới" bởi vì cái chết đã bị đánh bại dứt khoát.

Kirsten Fehrs, chủ tịch Hội đồng Giáo hội Tin Lành tại Đức, cũng mô tả sự phục sinh của Chúa Giê-su trong thông điệp Phục Sinh của mình là "một trong những câu chuyện hy vọng mạnh mẽ nhất", trong đó bạo lực và cái chết bị đánh bại. Trước những cuộc khủng hoảng, chiến tranh và đau khổ, những điều này không phải là lời phán quyết cuối cùng, Fehrs nói. Thay vào đó, Lễ Phục Sinh đặt ra một dấu hiệu kiên cường của hy vọng và mở ra khả năng về một khởi đầu mới.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-4-2026

 TRỰC THĂNG BLACK HAKW BỊ TẤN CÔNG, F-35 VÀ A-10 TRÚNG ĐẠN, F-15 BỊ BẮN HẠ: MỸ ĐANG MẤT ƯU THẾ TRÊN KHÔNG PHẬN IRAN

Theo Berliner Zeitung: Ở đâu đó trên vùng núi thuộc tỉnh Kohgiluyeh và Boyer-Ahmad, tây nam Iran, một Pilot Mỹ đã ẩn náu giữa những tảng đá trong những ngày gần đây. Có lẽ với công cụ định vị khẩn cấp được khởi động, tấm che mặt của anh ta lật lên, lắng nghe tiếng cánh quạt trực thăng từ xa. Có lẽ anh ta bị thương. Anh ta chỉ có thể chắc chắn một điều: Anh ta đang một mình trên lãnh thổ địch, và cả hai phía đều đang tìm kiếm anh ta. Lực lượng đặc nhiệm Mỹ đã tiến sâu vào lãnh thổ Iran, trong khi các đơn vị Vệ binh Cách mạng cũng rà soát cùng khu vực. 

Một thống đốc địa phương đã treo thưởng cho việc bắt giữ anh ta. Nhiệm vụ giải cứu trở thành một cuộc chạy đua với thời gian, và đầy rủi ro: 2 máy bay trực thăng Black Hawk của Mỹ bị tấn công và chỉ kịp rút lui khỏi không phận Iran. 

Sau đó, tình hình leo thang. Khu vực được cho là nơi có người Pilot mất tích đang ở,  đã bị không kích và giao tranh ác liệt. Cuối cùng, lực lượng đặc nhiệm Mỹ đã thành công trong việc giải cứu người Pilot này, theo Washington, đây là một trong những chiến dịch tìm kiếm và giải cứu táo bạo nhất trong nhiều năm. Người sĩ quan này bị thương nhưng an toàn. Đó là ngày 5 tháng 4 năm 2026. 

6 tuần sau khi Chiến dịch Epic Fury bắt đầu, một chiến đấu cơ của Mỹ – chiếc F-15E Strike Eagle, đã bị bắn hạ lần đầu tiên sau nhiều năm, dẫn đến một chiến dịch giải cứu mà chính chiến dịch này cũng bị tấn công dữ dội. Đồng thời, một máy bay thứ 2 cũng bị trúng đạn: đó là chiếc A-10 Thunderbolt đang hỗ trợ nhiệm vụ giải cứu. Phi công của nó đã có thể nhảy dù xuống lãnh thổ Kuwait. Và chỉ 2 tuần trước đó, một sự kiện đã xảy ra khiến các nhà phân tích trên toàn thế giới kinh ngạc: Một chiếc F-35 Lightning II, máy bay chiến đấu đắt tiền và tối tân nhất về kỹ nghệ hàng không quân sự trong lịch sử, chiếc chiến đấu cơ này đã bị trúng mảnh vỡ từ một hỏa tiễn của Iran trên bầu trời miền trung Iran và phải hạ cánh khẩn cấp. 

Người ta phải nhớ lại lời của Bộ trưởng Chiến Tranh Pete Hegzeth vào ngày 4 tháng 3 để hiểu được mức độ chênh lệch lớn đến mức nào. "Hai lực lượng không quân mạnh nhất thế giới sẽ kiểm soát hoàn toàn không phận Iran chỉ trong vài ngày", ông tuyên bố vào thời điểm đó. Donald Trump nói thêm: "Chúng tôi thực sự có phi cơ bay trên lãnh thổ Teheran; họ không thể làm gì được." 

Và vào ngày 2 tháng 4, hai ngày trước khi chiếc F-15 bị bắn hạ: “Họ  (Iran)không còn bất kỳ hệ thống phòng không nào nữa. Radar của họ đã bị phá hủy hoàn toàn. Chúng ta (Mỹ) là một cường quốc quân sự bất khả chiến bại.” 48 giờ sau, quân đội Mỹ đang tìm kiếm một phi công mất tích trên vùng núi Iran. Lời lẽ của chính quyền Trump tuân theo một khuôn mẫu mà các nhà sử học quân sự nhận ra là nguy hiểm: sự nhầm lẫn giữa ưu thế trên không và sự thống trị trên không. 

Chuẩn tướng về hưu Houston Cantwell, bản thân cũng từng là phi công F-16, đã nói ngắn gọn: “Việc này chưa xảy ra sớm hơn quả là một phép màu. Chúng tôi thực hiện các nhiệm vụ chiến đấu, và chúng bị tấn công mỗi ngày.” Behnam Ben Taleblu của Tổ chức Bảo vệ Dân chủ thậm chí còn nói thẳng thừng hơn: “Một hệ thống phòng không bị vô hiệu hóa không có nghĩa là một hệ thống phòng không bị phá hủy.” Những câu chuyện thành công quân sự từ Washington và Jerusalem nghe rất ấn tượng: Hơn 12.300 mục tiêu bị tấn công, 92% tàu chiến lớn của Iran bị đánh chìm, hơn 13.000 phi vụ được thực hiện. Nhưng đằng sau những con số là một sự thật khó chịu, mà Reuters đã tiết lộ vào cuối tháng 3 dựa trên năm nguồn tin từ cơ quan tình báo Mỹ. 

Mỹ chỉ có thể khẳng định chắc chắn rằng họ đã phá hủy khoảng 1/3 kho hỏa tiễn của Iran. 1/3 khác có thể bị hư hại, phá hủy hoặc chôn giấu trong các đường hầm và hầm ngầm , nhưng không ai biết chắc chắn chúng ở đâu. Còn 1/3 cuối cùng thì sao? Vẫn còn nguyên vẹn và sẵn sàng xử dụng. CNN đưa tin này vào đầu tháng 4, dựa trên các nguồn tin tình báo riêng của mình, rằng khoảng 1/2 số bệ phóng hỏa tiễn và máy bay không người lái dùng một lần của Iran vẫn còn hoạt động. Một phần lớn hỏa tiễn hành trình mà Iran có thể dùng để đe dọa hoạt động vận chuyển hàng hải ở eo biển Hormuz cũng còn nguyên vẹn. 

Cùng ngày hôm đó, Trump tuyên bố rằng Iran "chỉ còn rất ít hỏa tiễn". Dự đoán của ông rằng cuộc chiến có thể kết thúc trong 2 đến 3 tuần đã bị chính các quan chức tình báo của ông đánh giá là "hoàn toàn phi thực tế". Một quan chức cao cấp của Mỹ giấu tên cho biết điều mà không ai thực sự muốn nghe: "Tôi không biết liệu chúng ta có bao giờ có được con số chính xác hay không." Có lẽ khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc chiến này xảy ra vào ngày 19 tháng 3. Vào ngày đó, một chiếc F-35A, có giá hơn 100 triệu đô la mỗi chiếc, là viên ngọc quý của chiến tranh trên không của Tây phương, đã bị bắn trúng trên không phận miền trung Iran. Người phát ngôn của Centcom, Tim Hawkins, xác nhận rằng máy bay đã phải hạ cánh khẩn cấp sau một "nhiệm vụ chiến đấu trên không phận Iran".

CNN xác định vụ việc là lần đầu tiên chiến đấu cơ tàng hình thế hệ thứ 5 của Mỹ bị hỏa lực Iran tấn công thành công bằng đầu đạn. Điều này làm sao có thể? Câu trả lời nằm ở một nguyên lý vật lý cơ bản mà không chương trình tàng hình nào, dù tinh vi đến đâu, có thể vượt qua được: nhiệt.

Bằng cách nào Iran đã bắn trúng được F-35

F-35 được tối ưu hóa để gần như vô hình đối với Radar băng tần X, tần số quan trọng cho việc điều khiển hỏa lực của các hệ thống phòng không tối tân. Nhưng động cơ Pratt & Whitney F135 của nó tạo ra lực đẩy hơn 43.000 Pound, và do đó nó đã phát ra một lượng nhiệt khổng lồ. Hệ thống tìm kiếm hồng ngoại thụ động (IRST), không phát ra tín hiệu riêng và do đó không thể bị phi công phát giác, có thể phát giác được nhiệt này ở khoảng cách hơn 50 km. Các nhà phân tích tin rằng chiếc F-35 đã bị trúng hỏa tiễn dẫn đường bằng hồng ngoại thụ động, có thể là R-27T, một hỏa tiễn tầm trung đến tầm xa của Liên Xô có khả năng đạt tốc độ Mach 5, xử dụng cảm biến hồng ngoại thay vì dẫn đường bằng Radar.  

Điều này cho thấy người Iran đã thiết lập một mạng lưới cảm biến thụ động, một loại hệ thống “bẫy” tìm thấy phi cơ tàng hình từ bên hông hoặc phía sau, nơi mà sự phản xạ Radar của chúng lớn hơn đáng kể. Điều đặc biệt nguy hiểm là: Ngay trước sự việc xảy ra, một hướng dẫn chi tiết,  do một kỹ sư dân sự tạo ra, đã xuất hiện trên các mạng xã hội Trung Quốc, phân tích chính xác những điểm yếu này của F-35 và đề nghị các biện pháp đối phó. Video, có phụ đề tiếng Ba Tư, đã lan truyền nhanh chóng trên Telegram của Iran. Nó không xử dụng bất kỳ thông tin mật nào, mà chỉ xử dụng dữ liệu kỹ thuật công khai, các bài báo học thuật về kỹ nghệ tàng hình và dữ liệu hiệu suất bay. 

Sự dân chủ hóa kiến ​​thức chiến lược, một nhà phân tích nghiệp dư dân sự ở Thành Đô cung cấp cho một quốc gia bị trừng phạt bản kế hoạch trí tuệ để vô hiệu hóa một hệ thống vũ khí trị giá 100 triệu đô la. Đó mới là cuộc cách mạng thực sự của cuộc chiến này. Hệ thống phòng không của Iran không phải là một hệ thống nguyên khối như S-400 của Nga. Nó là một hệ thống chắp vá, và chính điều đó khiến việc phá hủy nó trở nên khó khăn đến vậy. 

Quốc gia này sở hữu một hệ thống phòng thủ nhiều lớp: hỏa tiễn tầm ngắn như Misagh-2 phóng từ vai (tầm bắn 6 km, dẫn đường bằng hồng ngoại), các nền tảng di động như hệ thống Majid (theo dõi quang điện và hồng ngoại), các cảm biến thụ động như Herz-9, tìm kiếm mục tiêu mà không tự phát ra tín hiệu Radar, và hỏa tiễn tầm xa như Sayyad-1A với các thành phần hồng ngoại. Ngoài ra, còn có các hệ thống cũ hơn của Trung Quốc – HQ-2, HQ-7, và các hệ thống di động QW-1 và QW-11,  mà theo dữ liệu của SIPRI, hiện diện trong kho vũ khí của Iran. Xét riêng lẻ, nhiều hệ thống này đã lỗi thời. Nhưng khi được kết nối mạng và phân tán trên một quốc gia rộng gấp năm lần nước Đức, chúng tạo ra thứ mà các nhà chiến lược quân sự gọi là "mật độ đe dọa". 

Cantwell tóm gọn lại: "Iran là một quốc gia rộng lớn. Mỹ không thể hy vọng loại bỏ hoàn toàn mọi mối đe dọa trên không chỉ vì quy mô của nó. Chừng nào các nhiệm vụ chiến đấu còn được thực hiện trên không phận Iran, thì vẫn sẽ có mối đe dọa đối với phi cơ." Các chuyên gia đều đồng ý: Chiếc F-15 rất có thể đã bị trúng hỏa tiễn phóng từ vai, MANPADS, cơn ác mộng di động của mọi lực lượng không quân. Chúng rất rẻ, di động, hầu như không thể phát giác và gây chết người ở khoảng cách gần. Việc phi cơ Mỹ dường như hoạt động ở độ cao thấp hơn, dấu hiệu cho thấy chúng đang thực hiện các cuộc tấn công chính xác vào các mục tiêu di động,  khiến chúng dễ bị tổn thương bởi chính những vũ khí này. 

Nơi đây, sự bất đối xứng được phơi bày một cách rõ rệt: Một hỏa tiễn trị giá vài chục nghìn đô la buộc một chiếc chiến đấu cơ hàng đầu của Mỹ, trị giá 100 tiệu USD phải hạ cánh khẩn cấp. Tỷ lệ chi phí xấp xỉ 1/10.000. Iran đã xây dựng một mạng lưới đường hầm ngầm khổng lồ trong nhiều thập niên qua, lấy cảm hứng từ kinh nghiệm của Chiến tranh Iran-Iraq, khi hỏa tiễn Scud của Iraq tấn công các thành phố của Iran. Những đường hầm này chứa các bệ phóng  hỏa tiễn,  máy bay không người lái và trung tâm chỉ huy. 

Bản thân Hegseth đã thừa nhận quy mô của vấn đề: “Iran là một quốc gia rộng lớn. Và giống như Hamas với các đường hầm của họ ở Gaza, họ đã dồn tất cả viện trợ, tất cả phát triển kinh tế, vào các đường hầm và những hỏa tiễn.” 

Nicole Grajewski, chuyên gia về lực lượng hỏa tiễn Iran tại Sciences Po ở Paris, cho biết rằng Iran vẫn tiếp tục phóng các cuộc tấn công từ căn cứ quân sự Bid Kaneh, một cơ sở đã bị Mỹ và Israel ném bom dữ dội. “Theo tôi, việc họ có thể duy trì được điều này cho thấy Mỹ đã đánh giá quá cao sự thành công của chiến dịch này.” Câu hỏi lớn, theo Grajewski, là: “Liệu các cơ sở ngầm này đã sụp đổ?”

Không ai biết chắc điều này, kể cả tình báo của Mỹ và Isreal. Các đường hầm sâu đến nỗi bom thông thường thường không thể với tới. Và ngay cả khi một lối vào bị phá hủy, người Iran vẫn có thể xử dụng các lối đi dự phòng khác. Vào ngày 19 tháng 3, ngày chiếc F-35 bị tấn công, Iran lần đầu tiên bắn tmoojt hỏa tiễn tầm xa vào căn cứ quân sự Diego Garcia của Mỹ và Anh ở Ấn Độ Dương. 

Điều này cho thấy kho vũ khí của họ còn lâu mới cạn kiệt. Tất cả điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là những người chịu trách nhiệm cho cuộc chiến tranh xâm lược bất hợp pháp và tàn bạo này của Mỹ và Israel chống lại Iran, bởi vì, cần phải nói rõ, theo nhiều chuyên gia luật quốc tế, đó là một hành động xâm lược không có sự ủy quyền của Liên Hợp Quốc, có thể đã tính toán sai lầm nghiêm trọng. Giả định là: các cuộc không kích quy mô lớn sẽ làm suy yếu quân đội Iran nhanh chóng đến mức Teheran sẽ sẵn sàng đàm phán trong vòng vài tuần. Và Eo biển Hormuz sẽ được mở lại nhanh chóng. Chi phí sẽ vẫn trong tầm kiểm soát. 

Thực tế sau 6 tuần: Eo biển Hormuz vẫn bị đóng cửa. Giá dầu đã tăng vọt. Iran tiếp tục phóng hỏa tiễn vào Israel, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất và Kuwait, chỉ riêng ngày 27 tháng 3, Iran đã phóng 15 thỏa tiễn đạn đạo và 11 máy bay không người lái vào UAE. Kho vũ khí chứa hỏa tiễn đánh chặn của Mỹ, Israel và các quốc gia vùng Vịnh đã giảm rất mạnh. Hàng tỷ đô la đã được chi cho các hỏa tiễn đánh chặn vốn được chế tạo cho các tình huống khác, chẳng hạn như đối đầu với Trung Quốc.

 Chính Trump đã vô tình diễn đạt chính xác tình thế khó xử này: “Vấn đề với eo biển Gibraltar là: Giả sử chúng ta làm rất tốt. Giả sử chúng ta bắn trúng 99%. Một phần trăm là không thể chấp nhận được vì 1% là một quả hỏa tiễn bắn trúng thân tàu trị giá một tỷ đô la.” 1%. đó là bản chất toán học của chiến tranh bất đối xứng. Và đây là điều thực sự đáng lo ngại cho tương lai. Bởi vì người quan sát sắc sảo nhất về cuộc chiến tranh xâm lược này, vi phạm luật pháp quốc tế, không ở Teheran, không ở Jerusalem và không ở Washington. Ông ta đang ở Bắc Kinh. 

Các vệ tinh Trung Quốc chụp ảnh các hệ thống phòng không của Mỹ mới được xử dụng ở Trung Đông và công khai những hình ảnh này, dữ liệu mục tiêu miễn phí cho Iran. Các kỹ sư Trung Quốc tạo ra những Video hướng dẫn lan truyền trên mạng về cách vô hiệu hóa các hệ thống vũ khí Tây phương . Và các chiến lược gia quân sự của Trung Quốc đang nghiên cứu cách một đối thủ có kỹ nghệ quốc phòng kém hơn có thể gây thiệt hại cho một siêu cường bằng đường hầm, bệ phóng di động, cảm biến thụ động và máy bay không người lái giá rẻ. 

Trung tá Amos Fox, cựu sĩ quan quân đội Mỹ, đã tóm gọn vấn đề: "Đối thủ của chúng ta hiểu theo cách Mỹ muốn chiến đấu, sức mạnh không quân và các cuộc tấn công tầm xa, và do đó đã đầu tư vào các phương pháp để bù đắp cho bất lợi này." Bài học của cuộc chiến này cho các cuộc xung đột trong tương lai rất đơn giản: Kỷ nguyên của "nền tảng tinh xảo",  hệ thống vũ khí đơn lẻ, quá đắt tiền, được cho là bất khả xâm phạm, đang dần đi đến hồi kết. 

Điều đang đến cho cuộc chiến ngày hôm nay, là đang bước vào kỷ nguyên của bầy đàn: các hệ thống vũ khí rẻ hơn, phân tán, có thể thay thế. Máy bay không người lái thay vì các chiến đấu cơ đắt tiền. Cảm biến thụ động thay vì Radar chủ động. Cộng đồng thông tin thay vì bí mật. Một kỹ sư có động lực với một chiếc máy tính xách tay giờ đây có thể tạo ra những hiểu biết sánh ngang với các bản báo cáo tình báo của chính phủ. Đây không phải là một viễn cảnh đen tối. Đây là hiện thực. 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-4-2026

  BÀ CHENG LI-WUN, CHỦ TỊCH TRUNG HOA QUỐC DÂN ĐẢNG  (KMT) SẼ ĐẾN THĂM TRUNG QUỐC VÀO NGÀY 7-4 Theo AFP :  Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộn...