Donnerstag, 2. April 2026

        CÁCH THỨC NGƯỜI ÂU CHÂU SẼ HỖ TRỢ UKRAINE NHƯ THẾ NÀO                                                    TRONG TƯƠNG LAI?

Khi Tổng thống Wolodymyr Selenskyj tham dự cuộc họp các bộ trưởng ngoại giao EU tại thủ đô Kiew của Ukraine hôm thứ Ba 31-3, ông đã đưa ra một tuyên bố gây chú ý: "Trái tim của người dân Mỹ vẫn chưa nguội lạnh." Điều này đáng chú ý bởi vì mối quan hệ giữa ông và chính phủ Mỹ gần đây không hề thân thiện. Tổng thống Ukraine từng tuyên bố rằng Washington đang yêu cầu ông giao nộp phần lãnh thổ chưa bị chiếm đóng ở vùng Donbass cho Nga mà không cần giao tranh, và Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã gọi tuyên bố của này của Selenskyj  là "lời nói dối."

Đối với một số khách mời, tuyên bố của Selenskyj về sự thân thiện của Mỹ nghe có vẻ như chỉ là ảo tưởng. Nhiều người Âu châu dù sao cũng không còn tin tưởng ở Mỹ nửa. Họ coi các nhà đàm phán của Trump, Steve Witkoff và Jared Kushner, là người phát ngôn của Điện Kremlin, và một số người nói rằng Mỹ đang thúc đẩy một nền hòa bình nhanh chóng bằng cái giá của Ukraine để sau đó đạt được thỏa thuận với Nga.

Người ta nói rằng trong khi các chuyến hàng vũ khí của Mỹ theo chương trình "PURL", được tài trợ bởi Âu châu và các đồng minh khác, cho đến nay đã đến được Ukraine một cách đáng tin cậy, thì Mỹ chỉ đưa ra lời hứa hẹn "có thể" về tương lai. Các quốc gia vùng Vịnh, bị tàn phá bởi các cuộc ném bom của Iran, đang rất cần các hệ thống phòng không và có thể mua những gì mà Ukraine cũng cần. Do đó, Ngoại trưởng Đức Johann Wadephul đã nói về một "mối nguy hiểm" đối với Ukraine liên quan đến cuộc chiến ở vùng Vịnh.

Đồng thời, ông cũng nói về một "vai trò mới cho Âu châu Âu", và tại Kiew, 4 khía cạnh của vai trò này đã được thảo luận: tài trợ cho Ukraine, việc hội nhập của nước này vào EU, các bảo đảm trong trường hợp ngừng bắn, và các binh sĩ có thể làm cho những bảo đảm đó trở nên đáng tin cậy.

Brüssels muốn từ chối giải ngân các khoản vay SAFE cho Budapest. Để tài trợ cho chiến dịch phòng thủ của Ukraine, EU đã cam kết khoản vay 90 tỷ Euro vào mùa thu năm ngoái, nhưng việc giải ngân đang bị chặn bởi quyền phủ quyết của Thủ tướng Hungary Viktor Orbán. Theo các cuộc thăm dò dư luận, ông có thể thua trong cuộc bầu cử quốc hội ở Hungary vào ngày 12 tháng 4, nhưng nếu ông vẫn nắm quyền, các biện pháp trừng phạt sẽ được xem xét. Ông Wadephul tuyên bố tại Kiew rằng ông đã có một "cuộc trò chuyện rất khó khăn" với người đồng cấp Hungary, và nội dung cuộc thảo luận có thể xoay quanh vấn đề này đang dần trở nên rõ ràng: EU có thể từ chối giải ngân khoản vay 17,4 tỷ Euro mà Hungary đã yêu cầu theo Chương trình Cho vay An ninh và Quốc phòng châu Âu (SAFE).

Cuộc tranh luận về tốc độ gia nhập EU tiềm năng của Ukraine đang gây nhiều tranh cãi. Đối với Selenskyj, tư cách thành viên là điều kiện cần thiết để đạt được thỏa thuận ngừng bắn, nhất là vì điều khoản tương trợ trong hiệp ước EU, và hôm thứ Ba 31-3, ông đã mô tả việc gia nhập là "một sự bảo đảm về an ninh cho Ukraine". Ông hy vọng sẽ gia nhập sớm nhất vào năm 2027, và EU đã hướng về "gia nhập ngược": tức là sẽ được gia nhập ngay lập tức, mặc dù ban đầu với các quyền hạn hạn chế, chứ không chỉ sau nhiều năm đàm phán.

Cuộc tranh luận về tốc độ gia nhập EU tiềm năng của Ukraine đang gây nhiều tranh cãi. Thủ tướng Friedrich Merz bác bỏ ý tưởng này, nhưng các mô hình khác vẫn đang được thảo luận: Ukraine có thể được đưa đến gần EU hơn ngay cả trước khi gia nhập, ví dụ, bằng cách gia nhập Khu vực Kinh tế Châu Âu, giống như Na Uy, Iceland hoặc Liechtenstein. Ngay cả việc hội nhập sớm vào Khu vực Schengen cũng có vẻ khả thi.

Đức chỉ muốn gửi quân đến các nước láng giềng.

Điều khoản tương trợ của Liên minh cũng đóng một vai trò trong những cân nhắc này. Điều 42, khoản 7 của Hiệp ước EU quy định tất cả các quốc gia thành viên phải cung cấp cho nhau "tất cả sự hỗ trợ trong khả năng của họ" trong trường hợp bị tấn công vũ trang. Điều này vượt xa điều khoản tương trợ của NATO, chỉ quy định các đồng minh phải thực hiện các biện pháp mà họ "cho là cần thiết". Tuy nhiên, ngay cả trong số những người không muốn cho phép Ukraine gia nhập nhanh chóng, một số người vẫn có thể hình dung rằng một công thức dựa trên mô hình này có thể được đưa vào một thỏa thuận hòa bình trong tương lai.

Tuy nhiên, công thức bảo đảm đó sẽ không ràng buộc tất cả các thành viên EU, mà chỉ một "liên minh tự nguyện" trong tương lai. Vẫn chưa rõ ai có thể tham gia; cuộc tranh luận còn lâu mới chín muồi. Tuy nhiên, tại Kiew, một số người lại chỉ ra Pháp, Anh, Ba Lan,  Lan, các nước Skandinavier, các nước trong khu vực Baltic, và đặc biệt là Đức.

Vì rõ ràng là các thỏa thuận phòng thủ chung chỉ có thể gây ấn tượng với Tổng thống Nga Wladimir Putin nếu có cả các biện pháp quân sự, nên cuộc thảo luận vẫn xoay quanh vấn đề "lực lượng trên bộ" - tức là quân đội châu Âu có thể can thiệp nếu Nga vi phạm thỏa thuận ngừng bắn trong tương lai. Pháp và Anh đã đi đầu trong vấn đề này từ nhiều năm trước, trong khi Đức còn do dự nhưng chưa bác bỏ một cách rõ ràng. Vẫn chưa rõ một khái niệm chung về "lực lượng răn đe" đối với Ukraine sẽ như thế nào.

Đức dường như nhìn chung sẵn sàng tham gia, nhưng vẫn có những dè dặt. Rõ ràng, Berlin vẫn chỉ có thể hình dung việc điều  các đơn vị quân đội Đức đến các quốc gia NATO giáp biên giới với Ukraine, chẳng hạn như Ba Lan hoặc Rumänien. Mặc dù chính phủ Đức không hoàn toàn bác bỏ việc điều động quân đội ở Ukraine, nhưng sự hoài nghi vẫn rất cao. Từ quan điểm của Đức, dường như không thể tưởng tượng được rằng Nga có thể đồng ý với một thỏa thuận ngừng bắn bao gồm quân đội từ các nước NATO trên lãnh thổ Ukraine.

Liệu người Mỹ có đang gây áp lực buộc Kiew từ bỏ Donbass?

Hôm thứ Ba tại Ukraine, không chỉ nước Nga của Putin mà cả nước Mỹ của Donald Trump cũng bị coi là vấn đề. Trọng tâm chủ yếu là tương lai của những khu vực ở phía bắc Donbass mà Putin yêu cầu như một điều kiện tiên quyết cho lệnh ngừng bắn, nhưng Ukraine từ chối nhượng lại cho Nga. Tại cuộc họp của EU, không hoàn toàn rõ ràng liệu Mỹ có đang trực tiếp gây áp lực buộc Ukraine rút quân, như Selenskyj tuyên bố, hay liệu những tuyên bố đó là một "lời nói dối", như Rubio phản bác.

Người ta cho rằng sự thật nằm ở đâu đó giữa hai thái cực. Có lẽ các nhà đàm phán từ cả hai phía đã diễn đạt lập trường của phía bên kia một cách không rõ ràng trong các báo cáo gửi cho các nhà lãnh đạo tương ứng của họ, hoặc có lẽ những lời ám chỉ của Mỹ đã bị biến thành những yêu cầu thông qua một trò chơi "truyền tin".

Tuy nhiên, một số người tại cuộc họp ở Kiew cho rằng có thể Selenskyj đã nói sự thật khi ông phàn nàn về áp lực từ Mỹ. Về phần mình, Wadephul cảm thấy việc tưởng niệm vụ thảm sát của Nga ở Bucha vào tối sau cuộc họp, nhân kỷ niệm 4 năm ngày xảy ra sự kiện, là điều đúng đắn.

Ông nói rằng khi người ta "đôi khi ở Tây phương" nói về việc "nhượng lại lãnh thổ này hay lãnh thổ kia", họ phải nhớ rằng sự đầu hàng như vậy không có nghĩa là "hòa bình và chấm dứt chiến tranh". Ngược lại: "Rồi tất cả những điều này sẽ tiếp diễn, và người ta phải lường trước rằng thảm kịch Bucha sẽ lặp lại."

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

 CHRISTOPHE BRUNEAU, TÂN CEO CỦA ARIANGROUP ĐẶT MỤC TIÊU CŨNG CỐ HOẠT ĐỘNG TẠI ĐỨC

Ngày 1 tháng 4, ông Bruneau sẽ kế nhiệm Martin Sion. Dưới đây là những kế hoạch của vị lãnh đạo 58 tuổi này dành cho công ty hàng không Không Gian Pháp-Đức.

Christophe Bruneau, người Pháp sẽ đảm nhận vai trò CEO của ArianeGroup vào ngày 1 tháng 4. Ông dự định củng cố hoạt động của công ty, đặc biệt là tại Đức. ArianeGroup có các cơ sở tại Ottobrunn, Bremen, Lampoldshausen và Trauen. Tại Ottobrunn, các buồng đẩy cho động cơ hỏa tiễn và hệ thống đẩy vệ tinh được chế tạo và sản xuất; tại Bremen, tầng trên của Ariane 6 đang được chế tạo; Lampoldshausen là trung tâm xuất sắc về chế tạo và sản xuất hệ thống đẩy cho vệ tinh, tàu không gian và các nền tảng quỹ đạo. Trong tương lai, động cơ tầng trên Vinci cho Ariane 6 cũng sẽ được lắp ráp tại đây. Và tại Trauen, Niedersachsen, Hydrazine được sản xuất cho động cơ của vệ tinh và tàu Không Gian.

Tân lãnh đạo của ArianeGroup rất quen thuộc với nước Đức. Trong suốt sự nghiệp của mình, ông Bruneau đã dành nhiều năm làm việc tại Đức, bao gồm các vị trí như tùy viên khoa học và Kỹ thuật, điều phối viên hàng không vũ trụ tại Đại sứ quán Pháp ở Bonn, giám đốc bộ phận không gian tại MAN Technologie ở Augsburg, người đứng đầu chương trình TP400-D6 và sau đó là giám đốc điều hành của Europrop International. Ông Bruneau nói tiếng Đức trôi chảy.

Tăng cường hợp tác Pháp-Đức

Theo nguồn tin từ công ty, ông Bruneau đã gửi lời nhắn nhủ đến toàn thể nhân viên tại cả 2 quốc gia trong một video song ngữ bằng tiếng Đức và tiếng Pháp khi nhậm chức. Trong đó, ông khẳng định rằng ArianeGroup thể hiện chuyên môn kỹ nghệ là nền tảng cho sức mạnh của Âu châu trong lĩnh vực không gian. Thành công của Ariane 6 và sự tin tưởng của chính phủ Pháp vào ArianeGroup trong việc răn đe hạt nhân là minh chứng cho vai trò chiến lược của công ty. ADN Pháp-Đức của công ty và sự tập trung vào kỹ thuật dân sự và quân sự là một lợi thế đáng kể trong bối cảnh địa chính trị hiện nay.

Theo nguồn tin từ công ty, trong nhiệm kỳ của mình, ông Bruneau dự định tập trung vào việc đẩy mạnh sản xuất hỏa tiễn Ariane 6 và tiếp tục quá trình chuyển đổi do người tiền nhiệm, ông Martin Sion, khởi xướng. Ông cũng có kế hoạch củng cố mô hình đôi của ArianeGroup, bao gồm các hoạt động trong cả lĩnh vực không gian dân sự và quốc phòng, đồng thời thúc đẩy hợp tác Pháp-Đức trong nội bộ tập đoàn cũng như hợp tác kỹ thuật trong ngành kỹ nghệ không gian Âu châu .

Từ Nhật Bản đến Pháp và Đức

Nhiệm kỳ của ông sẽ bắt đầu bằng việc ký kết thỏa thuận hợp tác với công ty IHI Aerospace của Nhật Bản tại Tokyo, qua đó mở rộng công việc giám sát không gian Helix do ArianeGroup chế tạo và vận hành. Theo nguồn tin từ công ty, ông Bruneau là thành viên của phái đoàn chính thức tháp tùng Tổng thống Pháp Emmanuel Macron trong chuyến thăm Nhật Bản. Sau khi trở về, CEO mới của ArianeGroup dự định thăm các địa điểm của công ty tại Pháp và Đức; ông dự kiến ​​sẽ đến Ottobrunn và Bremen sau lễ Phục sinh.

Ông Bruneau được Hội đồng quản trị bổ nhiệm làm Giám đốc điều hành của ArianeGroup vào tháng 1 năm 2026, có hiệu lực từ ngày 1 tháng 4. Việc ông Martin Sion rời nhiệm sở đã được thông báo vào ngày 8 tháng 10 năm 2025. Với kinh nghiệm và chuyên môn trước đây trong ngành hàng không vũ trụ và quốc phòng, ông Bruneau sở hữu tất cả các phẩm chất cần thiết để tiếp tục phát triển công ty và thúc đẩy quá trình chuyển đổi của ArianeGroup, theo một thông cáo báo chí được phát hành vào ngày 19 tháng 1.

Kinh nghiệm với Đức và ngành công nghiệp quốc phòng

Giám đốc điều hành mới của ArianeGroup tốt nghiệp trường kinh doanh INSEEC năm 1992 và sau đó theo học tại trường kỹ thuật École Centrale de Paris. Ông bắt đầu sự nghiệp vào năm 1992 tại Armines, một tổ chức nghiên cứu tư nhân, phi lợi nhuận ở Paris, ban đầu làm việc trong lĩnh vực tiếp thị và sau đó là Phó Giám đốc phụ trách các vấn đề  Âu châu. Năm 1995, ông chuyển đến làm việc tại tòa Đại sứ quán tại Bonn, và năm 1999, ông gia nhập MAN Technologie. Năm 2004, ông gia nhập Snecma (nay là Safran Aircraft Engines) với tư cách Phó Giám đốc Bộ phận Động cơ đẩy không gian tại Pháp và Đức. Năm 2007, ông chuyển đến Europrop International làm Giám đốc Chương trình động cơ phản lực cánh quạt A400M. Năm 2012, ông thành lập Bruneau Aerospace Embedded Solutions (AES) tại Munich, một liên doanh giữa Sagem (nay là Safran Electronics & Defense) và MTU Aero Engines. Năm 2016, ông trở lại Europrop International với tư cách Giám đốc điều hành. Gần đây nhất, từ năm 2020, ông phụ trách bộ phận động cơ quân sự tại Safran Aircraft Engines.

ArianeGroup là một liên doanh giữa Airbus và Safran, mỗi công ty nắm giữ 50% cổ phần. Theo công bố của công ty, doanh thu của họ vào năm 2025 đạt 2,7 tỷ euro.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

       BA LAN TỪ CHỐI YÊU CẦU CỦA MỸ ĐƯA HỆ THỐNG PHÒNG KHÔNG                                  PATRIOT ĐẾN TRUNG ĐÔNG ĐỂ HỖ TRỢ

Nguồn tin từ FOCUS. Online cho biết: Bộ trưởng Quốc phòng Ba Lan Wladyslaw Kosiniak-Kamysz đã cho phía Mỹ biết, Ba Lan sẽ không điều bất kỳ một hệ thống phòng không Patriot nào của Ba Lan đến Trung Đông, theo như báo cáo của Politico. Trước đó, nhật báo Rzeczpospolita của Ba Lan đã tiết lộ, Mỹ đã không chính thức yêu cầu Warschau cung cấp một trong những hệ thống phòng thủ hỏa tiễn này, để hỗ trợ cho Trung Đông.

Ông Kosiniak-Kamysz viết trên nền tảng X: “Hệ thống Patriot và vũ khí của chúng tôi phục vụ để bảo vệ không phận Ba Lan và sườn phía đông của NATO. Điều này vẫn không thay đổi, và chúng tôi không có ý định di dời chúng đến bất cứ đâu!”

Hai khẩu đội Patriot bảo vệ không phận Ba Lan

Hiện tại, quân đội Ba Lan có 2 khẩu đội hệ thống phòng không Patriot với tổng cộng 16 bệ phóng. Chúng có thể đánh chặn hỏa tiễn hoặc phi cơ của đối phương ở tầm bắn lên đến khoảng 100 km.

Các bệ phóng có thể bắn, trong số những loại khác, như hõa tiễn PAC-3 MSE tối tân, mà Ba Lan đã đặt hàng theo hợp đồng năm 2019. Một phần lớn trong số khoảng 200 hỏa tiễn này đã có mặt tại ở Ba Lan.

Khi được hỏi tại sao Ba Lan lại được  Mỹ đưa yêu cầu cụ thể, người ta cho biết Warschau không phải là lựa chọn của Mỹ; yêu cầu được gửi chung đến tất cả các đồng minh.

Việc tiêu thụ hỏa tiễn ở Trung Đông vượt quá mọi dự đoán

Liên quan đến chiến dịch quân sự do Mỹ và Israel dẫn đầu nhằm vào các mục tiêu ở Iran, nhiều hỏa tiễn PAC-3 được cho là đã được xử dụng ở Trung Đông trong một thời gian ngắn.

Theo tờ báo "Rzeczpospolita", Mỹ và các quốc gia vùng Vịnh đã xử dụng khoảng 1.500 hỏa tiễn này trong 16 ngày đầu tiên của cuộc xung đột, một số trong đó nhằm vào máy bay không người lái Shahed của Iran, mà các chuyên gia quân sự tin rằng có thể đã bị đánh bại bằng các hệ thống phòng không ít tốn kém hơn.

Việc tiêu thụ quá mức hao tổn này được cho là đã làm suy yếu đáng kể khả năng phòng không của Mỹ và các đối tác trong khu vực vùng Vịnh.

Tại sao Ba Lan muốn bảo vệ sườn phía Đông của NATO bằng mọi giá

Đối với Ba Lan, bảo vệ sườn phía đông của NATO hiện là ưu tiên hàng đầu. Quốc gia này có biên giới giáp trực tiếp với Nga và Belarus, cũng như Ukraine, nơi cuộc chiến đã diễn ra từ năm 2022. Do đó, chính phủ Ba Lan thường xuyên coi Ba Lan là một quốc gia tiền tuyến của NATO: Nếu khả năng răn đe ở biên giới này suy yếu, họ tin rằng không chỉ an ninh của chính họ mà cả an ninh của các đối tác liên minh ở Trung và Tây Âu cũng sẽ bị đe dọa.

Các hệ thống phòng không và phòng thủ hỏa tiễn tối tân như Patriot được chế tạo để ngăn chặn hỏa tiễn, máy bay không người lái hoặc các chiến đấu cơ đối phương xâm phạm không phận Ba Lan và cũng để làm rõ, một cuộc tấn công vào Ba Lan sẽ được coi là một cuộc tấn công vào toàn bộ liên minh NATO.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

   NỮ PHI HÀNH GIA KOCH BÁO CÁO VỀ SỰ TRỤC TRẶC CỦA NHÀ VỆ SINH              NGAY SAU KHI PHI THUYỀN ĐƯỢC PHÓNG LÊN MẶT TRĂNG 

Theo tin từ tờ Die Zeit cho biết: Theo nữ phi hành gia Christina Koch tiết lộ, nhà vệ sinh trên tàu không gian đã ngừng hoạt động và đèn cảnh báo bật sáng. Phi hành gia sẽ phải xử dụng túi vệ sinh tạm thời.

Ngay sau khi phóng tàu không gian trong sứ mệnh Artemis 2 kéo dài 10 ngày, phi hành đoàn đã phát giác ra một sự trục trặc kỹ thuật trong hệ thống vệ sinh. "Nhà vệ sinh tự tắt và đèn cảnh báo màu cam nhấp nháy", phi hành gia Christina Koch báo cáo với trung tâm điều khiển sứ mệnh tại Cape Canaveral, Florida. Cô được khuyên nên xử dụng hệ thống di động gồm túi và phễu tạm thời, gọi là CCU, viết tắt của Collapsible Contingency Urinal (Nhà vệ sinh phụ, gấp gọn).

Các nhân viên điều khiển chuyến bay đang tìm giải pháp để giải quyết cho sự trục trặc nhà vệ sinh, Amit Kshatriya của NASA cho biết. Nhà vệ sinh bị ảnh hưởng nằm ở sàn của khoang tàu và có cửa và rèm để đảm bảo sự riêng tư.

Theo báo cáo của tờ New York Times, đây là lần đầu tiên một nhà vệ sinh đúng nghĩa được lắp đặt trên một sứ mệnh không gian. Theo báo cáo, các sứ mệnh Apollo trong quá khứ không có nhà vệ sinh cũng như khu vực vệ sinh riêng biệt. Theo các báo cáo, phi hành đoàn đã xử dụng túi rác trên đường đến mặt trăng.

Các phi hành gia cũng gặp sự trục trặc  về việc liên lạc ngắn. Theo các báo cáo, kết nối giữa trung tâm điều khiển nhiệm vụ và tàu không gian Orion bị mất, khi chuyển đổi từ vệ tinh theo dõi và thu thập dữ liệu này sang vệ tinh khác. Phi hành đoàn có thể nghe thấy giọng nói từ trung tâm điều khiển, nhưng nhân viên tại trung tâm điều khiển không thể nghe thấy các phi hành gia, Giám đốc NASA Jared Isaacman cho biết tại một cuộc họp báo. Tuy nhiên, vấn đề đã nhanh chóng được giải quyết.

Nhiệm vụ đưa họ vượt ra ngoài mặt trăng và trở về

Nữ phi hành gia Koch và các đồng nghiệp Reid Wiseman, Victor Glover và Jeremy Hansen đã được phóng lên không gian từ Cape Canaveral vào thứ Tư. Nhóm dự kiến ​​sẽ bay vượt ra ngoài mặt trăng, thực hiện một cú ngoặt và sau đó quay trở lại. Mục tiêu dài hạn của các nhiệm vụ Artemis là xây dựng một căn cứ vĩnh viễn trên mặt trăng. Từ đó, các chuyến bay đến sao Hỏa được lên kế hoạch.

Lần đầu tiên sau 53 năm, con người một lần nữa lại du hành đến mặt trăng, cách Trái đất khoảng 400.000 km. Lần cuối cùng các phi hành gia Mỹ đặt chân lên Mặt Trăng là vào năm 1972 với sứ mệnh Apollo 17. Chương trình tốn kém này sau đó đã bị ngừng lại.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

      TRUMP ĐANG CÂN NHẮC SA THẢI BỘ TRƯỞNG TƯ PHÁP  PAM BONDI

Washington, ngày 2 tháng 4 (Reuters) - Tổng thống Mỹ Donald Trump được cho là đã cân nhắc việc sa thải Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi. Theo tờ New York Times, trích dẫn bốn nguồn tin, ông Trump ngày càng không hài lòng với hiệu quả công việc của bà. Tổng thống chỉ trích việc bà thiếu hành động cứng rắn đối với các đối thủ chính trị, cũng như cách giải quyết hồ sơ của kẻ phạm tội tình dục đã chết Jeffrey Epstein. Ông Trump đã đề nghị Giám đốc Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA) Lee Zeldin làm người kế nhiệm tiềm năng. CNN cũng đã loan báo về việc làm này của Trump.

Chính ông Trump đã nói với tờ New York Times: "Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi là một người tuyệt vời và bà ấy đang làm rất tốt công việc của mình." Một người phát ngôn của bà Bondi đã đề cập đến tuyên bố này, theo tờ báo. White House và Bộ Tư pháp đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận của Reuters vào thứ Năm 2-4-2026.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

       NẾU ĐỨC CẤM MỸ XỬ DỤNG CÁC CĂN CỨ QUÂN SỰ TRÊN LÃNH THỔ                     MÌNH - CUỘC CHIẾN Ở TRUNG ĐÔNG RỒI SẼ VỀ ĐÂU? 

Nguồn tin từ T-ONLINE cho biết: Các căn cứ quân sự của Mỹ ở Đức, được cho là những trung tâm quan trọng trong cuộc chiến của Mỹ chống lại Iran. Đức có thể ra lệnh hạn chế việc xử dụng chúng, nhưng có lẽ Đức đang đang cố né tránh một cuộc đối đầu với Trump. Tuy nhiên, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội)Đức, vẫn đang thảo luận về việc này. Đức hiện được coi là con át chủ bài quan trọng trong cuộc chiến của Mỹ với Iran. Nói nôm na,  Mỹ đang cần xử dụng các phi trường ở Đức để có thể tấn công Iran , vận chuyển tiếp liệu và chiến cụ cho chiến dịch quân sự của Mỹ ở Trung Đong

Ít nhất: Kịch bản tồi tệ nhất đã được tránh khỏi. Mặc dù Donald Trump tuyên bố trong bài phát biểu hôm thứ Tư 1-4, ông sẽ tăng cường hơn nữa các cuộc tấn công chống lại Iran, tuyên bố, "Chúng ta sẽ giáng cho họ một đòn giáng thật mạnh trong 2 đến 3 tuần tới," tổng thống Mỹ nói, nhưng ông đã không tuyên bố rút khỏi NATO mà nhiều người lo sợ do sự rạn nứt xuyên Đại Tây Dương về cuộc chiến Iran.

Trong những ngày gần đây, giọng điệu của Trump đã hoàn toàn khác. Trump đã chỉ trích gay gắt các đồng minh NATO ở Âu châu, gọi họ là "những kẻ hèn nhát" và thậm chí đe dọa rút Mỹ khỏi liên minh NATO.

Lý do: Sự phản kháng đối với cuộc chiến mà Mỹ phát động cùng với Israel khoảng một tháng trước đang ngày càng gia tăng ở Âu châu. Sự phản kháng đồng loạt này không còn chỉ là lời nói suông nữa. Các nước Âu châu hiện đang áp dụng những biện pháp cụ thể nhằm vào điểm yếu trong cỗ máy chiến tranh của Trump: các quốc gia như Tây Ban Nha và Pháp đang hạn chế việc xử dụng các căn cứ của Mỹ ở Âu châu, vốn đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến trên không ở Trung Đông.

Đức cũng có thể gây khó khăn cho Trump và hạn chế việc xử dụng các căn cứ của Mỹ trên lãnh thổ của mình. Tuy nhiên, cho đến nay, chính phủ Đức vẫn né tránh việc làm này, có thể là để tránh đối đầu với Trump. Nhưng liệu liên minh cầm quyền có thể duy trì lập trường của mình nếu chiến tranh leo thang và kéo dài hơn nữa?

Sự phản kháng của châu Âu đang ngày càng gia tăng.

Việc Trump tuyên bố các đợt tấn công tiếp theo có thể khiến tình hình chính trị trở nên bấp bênh hơn đối với người Âu châu. Áp lực dư luận đã rất cao đối với các chính phủ Âu hâu trong việc giữ khoảng cách với các cuộc tấn công. Ngay cả Thủ tướng Ý Georgia Meloni, vốn thường là đồng minh của Trump, cũng nói rằng cuộc chiến này "nằm ngoài phạm vi luật pháp quốc tế".

Sự bất an trong giới chính trị Âu châu ngày càng có những hậu quả thực tế: Tây Ban Nha đã cấm người Mỹ xử dụng các căn cứ quân sự của mình ngay từ đầu cuộc chiến, điều này khiến tổng thống Mỹ không hài lòng. Trong khi đó, các quốc gia Âu châu khác cũng làm theo: Theo đài truyền hình RAI của Ý, chính phủ Rome đã từ chối cho phép máy bay quân sự Mỹ hạ cánh xuống một căn cứ ở Sicily trong tuần này. Pháp cũng chỉ cho phép phi cơ vận tải của Không quân Mỹ xử dụng các phi trường quân sự của mình trong những trường hợp đặc biệt như tải thương, chứ không phải cho phép các chiến đấu cơ hoặc oanh tạc cơ phản lực tham gia trực tiếp vào các cuộc tấn công Iran. Và Anh cũng đang hạn chế việc xử dụng các căn cứ của mình cho các hệ thống vũ khí chỉ thực hiện các cuộc tấn công với "mục tiêu phòng thủ", chẳng hạn như bảo vệ các đồng minh Ả Rập hoặc việc cho  mở lại eo biển Hormuz.

Ngay cả khi người Âu châu biện minh cho hành động của họ bằng các thỏa thuận xử dụng hiện có, một điều hết sức õ ràng là: Việc từ chối cũng là một tín hiệu chính trị gửi đến Washington, là Âu châu muốn tránh xa cuộc chiến càng nhiều càng tốt.

Các căn cứ của Mỹ ở Đức: hiện là Trung tâm của cuộc chiến

Đức cũng có thể bị ảnh hưởng đáng kể bởi cuộc chiến của Trump. Căn cứ không quân Ramstein và căn cứ không quân Spangdahlem (cả hai đều ở Rheinland-Pfalz) là những trung tâm quan trọng cho cuộc chiến trên không của Mỹ. Ramstein, một trong số các phi trường, là nơi đặt trụ sở của Không quân Mỹ tại Âu châu. Hàng trăm máy bay của Mỹ, bao gồm cả các vận tải cơ quân sự như Boeing C-17 Globemaster III và Lockheed C-130 Hercules, đã thực hiện các nhiệm vụ từ Ramstein kể từ khi bắt đầu cuộc xung đột, vận chuyển binh lính và chiến cụ đến Trung Đông hoặc di tản binh lính Mỹ khỏi đó.

Một chiếc Boeing C-17 Globemaster III của Không quân Hoa Kỳ. (Nguồn: IMAGO/Nicolas Economou/imago)

Chuyên gia NATO và cựu cố vấn Bộ Ngoại giao Mỹ, Michael J. Williams, gọi Ramstein là "trung tâm điều hành các hoạt động không quân của Mỹ ở Trung Đông", điều này rất cần thiết, đặc biệt là để kiểm soát các hoạt động máy bay không người lái. "Các liên kết dữ liệu và trạm chuyển tiếp vệ tinh cho các nhiệm vụ máy bay không người lái ở Trung Đông đều chạy qua Ramstein, vì việc kiểm soát trực tiếp từ Hoa Kỳ sẽ quá chậm", Williams nói.

Báo cáo dài 12 trang, được Đảng Cánh tả ủy nhiệm, xem xét liệu việc xử dụng các căn cứ quân sự ở Đức để tấn công Iran có tạo thành hành vi tiếp tay và đồng lõa, mà Đức phải chịu trách nhiệm theo luật quốc tế hay không ?. Kết luận đáng chú ý: "Tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể của việc xử dụng", điều này "chắc chắn không phải là không thể xảy ra". Các căn cứ quân sự của Mỹ không phải là lãnh thổ của Mỹ, mà là một phần lãnh thổ có chủ quyền của quốc gia sở tại. Các nhà nghiên cứu cũng đề cập đến một phân tích trước đó về cuộc chiến tranh xâm lược của Nga chống lại Ukraine, trong đó việc "đơn thuần 'cung cấp' lãnh thổ Belarus cho các hành động xâm lược của Nga" đã bị coi là tiếp tay và dung túng.

Không giống như các nước láng giềng Âu châu khác, Đức cho phép Mỹ tự do xử dụng các căn cứ của mình. Người phát ngôn chính phủ Stefan Kornelius đã xác nhận điều này vào thứ Tư 1-4: "Đức cũng có các thỏa thuận xử dụng các căn cứ của Mỹ và tuân thủ nội dung pháp lý của các thỏa thuận này." Do đó, chính phủ Đức không thấy lý do gì để xem xét lại hoặc hạn chế các thỏa thuận.

Liệu Đức có phạm tội?

Tuy nhiên, vấn đề có thể không đơn giản như chính phủ Đức đang nói. Điều này đặc biệt đúng nếu chiến tranh kéo dài và xảy ra thêm những vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế, chẳng hạn như vụ Mỹ ném bom trường nữ sinh ở Teheran, có thể đã giết chết khoảng 200 người. Việc các căn cứ của Mỹ ở Đức đóng vai trò quan trọng trong nỗ lực chiến tranh của Trump không chỉ làm suy yếu luận điệu chính trị của chính phủ Đức ("Đây không phải là cuộc chiến của chúng tôi"). Mà còn tiềm ẩn những rủi ro pháp lý.

Các chiến đấu cơ của NATO tại căn cứ không quân Ramstein ở Rheinland-Pfalz. (Nguồn: Thomas Lohnes/getty-images)

Ví dụ, một ý kiến ​​chuyên gia được công bố gần đây từ Cơ quan Nghiên cứu của Quốc hội Đức đã kết luận rằng cuộc chiến chống lại Iran phải được coi là vi phạm điều khoản cấm sử dụng vũ lực được ghi trong Hiến chương Liên hợp quốc. Theo các chuyên gia trong Quốc hội Đức, cuộc chiến này là bất hợp pháp theo luật quốc tế, một đánh giá mà Tổng thống Liên bang Frank-Walter Steinmeier cũng đã đưa ra gần đây.

Đối tác liên minh lại có quan điểm khác. Adis Ahmetović, người phát ngôn chính sách đối ngoại của đảng SPD tại Quốc hội Đức, kêu gọi Đức noi theo các đồng minh Âu châu: "Đúng là các đối tác chủ chốt ở Âu châu như Pháp, Tây Ban Nha và Ý hiện đang hạn chế việc quân đội Mỹ xử dụng cơ sở hạ tầng của họ. Điều này nhấn mạnh rằng những vấn đề như vậy luôn phải được đánh giá về mặt chính trị và theo luật pháp quốc tế."

Từ quan điểm của đảng SPD và nhiều chuyên gia luật quốc tế, cuộc tấn công vào Iran là không phù hợp với luật pháp quốc tế, ông Ahmetović nói, và ông cho rằng hành động pháp lý là chính đáng nếu cần thiết: "Nếu chính phủ Đức đi đến kết luận tương tự, cần phải xem xét liệu việc xử dụng các địa điểm như Ramstein có được phép về mặt pháp lý trong bối cảnh này hay không và ở mức độ nào? nếu cần, thông qua kiện tụng."

Sự can thiệp của Đức sẽ "rất dễ gây xung đột."

Nhưng liệu điều gì khả thi về mặt pháp lý cũng có phải là điều đáng mong muốn về mặt chính trị? Nếu chính quyền Đức thực sự bắt đầu xem xét lại các hợp đồng với quân đội Mỹ và chủ động can thiệp vào việc xử dụng các căn cứ của Mỹ, Washington có thể sẽ coi đây là một hành động thù địch. Liệu Đức có thực sự sẵn sàng cho điều đó?

... Về mặt quân sự, một việc làm như vậy chắc chắn sẽ có hiệu quả, chuyên gia NATO Williams nhận định: Nếu Berlin quyết định hạn chế việc xử dụng các căn cứ của Mỹ, điều đó sẽ gây ra "hậu quả nghiêm trọng" đối với các hoạt động của Mỹ ở Trung Đông. Tuy nhiên, về mặt chính trị, ông khuyên không nên thực hiện hành động như vậy, vì "phản ứng dữ dội" từ chính quyền Trump là điều khó tránh khỏi.

Chuyên gia Mỹ Sirakov cũng cảnh báo chống lại những phản ứng mang tính biểu tượng vội vàng: "Về mặt chính trị, sự can thiệp của Đức là có thể, nhưng rất dễ dẫn đến xung đột." Đặc biệt, việc hạn chế căn cứ không quân Mỹ ở Ramstein sẽ được Washington hiểu là "sự hạn chế công khai quyền tự do hoạt động của Mỹ trên lãnh thổ Đức." Nếu có thể, hướng hành động khôn ngoan nhất không phải là lệnh cấm đột ngột, mà là "phương pháp giải quyết tế nhị theo từng giai đoạn," Sirakov khuyên: thông qua tham vấn, xem xét pháp lý, nghĩa vụ xác minh, và "chỉ sau đó mới có thể áp đặt các hạn chế."

Chi phí sẽ gần như không thể gánh chịu.

Nhưng hiện tại dường như không chắc chắn rằng liên minh CDU/CSU-SPD sẽ có đủ ý chí chính trị để thực hiện một động thái như vậy. Không chỉ vì các đối tác liên minh thậm chí còn không thể thống nhất về đánh giá pháp lý quốc tế đối với cuộc chiến. Sự linh hoạt và sẵn lòng của Đức trong việc đóng vai trò trung tâm cho một cuộc chiến có khả năng bất hợp pháp chủ yếu được giải thích bởi những lo ngại về việc Mỹ rút khỏi NATO.

Chi phí của một cuộc xung đột công khai với Mỹ hầu như không thể tính toán được, đặc biệt là trong bối cảnh chiến tranh ở Ukraine. Do đó, Đức có thể sẽ duy trì lập trường không chắc chắn của mình trong thời điểm hiện tại: giữ thái độ dè dặt về chính trị, nhưng lại là trung tâm quân sự cho một cuộc chiến mà nước này đang chính thức cố gắng tránh xa.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

       CÁC LUẬT SƯ ÂU CHÂU ŨNG HỘ CÁC HÃNG LUẬT LỚN Ở MỸ TRONG            VIỆC   CHỐNG LẠI TRUMP - VÌ TẤN CÔNG VÀO NỀN PHÁP TRỊ MỸ

Nguồn tin từ tờ Frankfurter Allgemeine Zeitung cho biết: Trong vụ tranh chấp pháp lý giữa chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump và một số hãng luật lớn của Mỹ, các luật sư đang nhận được sự ủng hộ nổi bật từ Âu châu. Nhiều tổ chức nghề nghiệp và đại diện pháp lý, trong đó Hiệp hội Luật sư Đức (DAV) là đơn vị khởi xướng chính, đã gửi một "thư ủng hộ" (amicus letter), một tuyên bố chính thức bày tỏ sự ủng hộ, tới Tòa án Phúc thẩm ở Washington, D.C.

Trong bức thư dài 52 trang đề ngày 1 tháng 4, mà tờ Frankfurter Allgemeine Zeitung (F.A.Z.) đã có được, DAV lên án mạnh mẽ "sự quấy rối các hãng luật" và, viện dẫn kinh nghiệm thời Đức Quốc xã, cảnh báo chống lại các cuộc tấn công tiếp theo vào nền pháp trị của Mỹ.

"Không còn khả năng bảo vệ nền pháp trị"

"Thư ủng hộ" này nêu rõ sự xói mòn của nền pháp trị ở nhiều cấp độ, không chỉ ở Mỹ mà còn ở các quốc gia khác, như gần đây ở Nga, Ba Lan và Thổ Nhĩ Kỳ. Ông cũng đề cập đến những kinh nghiệm lịch sử ở Đức trong giai đoạn từ năm 1933 đến năm 1945. "Do những cuộc tấn công có hệ thống này và sự thiếu hành động của chính mình, giới luật sư Đức không còn khả năng bảo vệ pháp quyền khi sự tàn bạo của Đức Quốc xã gia tăng trong những năm sau năm 1933," trích dẫn từ bức thư được đệ trình lên tòa án bởi công ty luật nổi tiếng Arnold & Porter Kaye Scholer của Mỹ.

Vào tháng 4 năm 1933, chế độ Đức Quốc xã đã ban hành luật cấm luật sư hành nghề dựa trên chủng tộc và tín ngưỡng chính trị. Trong những năm tiếp theo, nghề luật sư độc lập dần bị xóa bỏ, và các luật sư buộc phải thề trung thành với Hitler.

"Chúng tôi kiên quyết đứng về phía các công ty luật đang đấu tranh chống lại Trump,  và về phía khía cạnh pháp luật," Chủ tịch Hiệp hội Luật sư Đức Stefan von Raumer phát biểu hôm thứ Năm 2-4. Nguyên tắc pháp quyền không chỉ dựa trên các tòa án độc lập mà còn dựa trên một nghề luật sư độc lập. "Là mắt xích tquan trọng và cần yếu giữa xã hội và tư pháp, luật sư phải có quyền tự do hành nghề mà không bị chính phủ can thiệp và chỉ đại diện cho khách hàng của mình theo các tiêu chuẩn nghề nghiệp," ông von Raumer nhấn mạnh.

Sự đoàn kết đáng chú ý xuyên biên giới của EU

Đằng sau “Bản kiến ​​nghị hỗ trợ pháp lý” không chỉ là Hiệp hội Luật sư Đức (DAV), mà còn là các hiệp hội luật sư của Paris và Warschau, Hiệp hội Luật sư Anh và xứ Wales, với sự tham gia của tổ chức bảo trợ Âu châu CCBE. Tổng cộng, các tổ chức nghề nghiệp này quy tụ hơn 1.000.000  luật sư của Âu châu ,  một sự đoàn kết đáng chú ý vượt ra ngoài biên giới EU. Thông điệp từ Âu châu rất rõ ràng: Để có một nền pháp trị hoạt động hiệu quả, Hoa Kỳ cần một giới luật sư độc lập. Với “Bản kiến ​​nghị hỗ trợ pháp lý”, người ta đã có thể chủ động đưa kinh nghiệm, quan điểm và tiêu chuẩn Âu châu vào các thủ tục tố tụng đang chờ giải quyết tại Hoa Kỳ, ông Ulrich Karpenstein, đối tác tại công ty luật Redeker Sellner Dahs và Phó Chủ tịch của DAV, cho biết.

“Bản kiến ​​nghị hỗ trợ pháp lý” đã thành công trong việc chủ động đưa kinh nghiệm, quan điểm và tiêu chuẩn Âu châu vào các thủ tục tố tụng đang chờ giải quyết tại Hoa Kỳ. Trong cuộc chiến pháp lý trước Tòa phúc thẩm ở Washington, 4 công ty luật hàng đầu của Mỹ đang thách thức các sắc lệnh hành pháp do Tổng thống Donald Trump và Bộ Tư pháp Hoa Kỳ ban hành. Các công ty này là Wilmer Hale, vốn cũng đã có mặt tại Đức trong nhiều thập kỷ, Susman Godfrey, và Jenner & Block. Công ty thứ tư, Perkins Coie ở Bờ Tây, đang có xung đột với Bộ Tư pháp.

Đại diện cho các đối thủ chính trị của Trump

Theo báo cáo của Frankfurter Allgemeine Zeitung (F.A.Z.), 4 công ty này, cùng với các công ty luật và hiệp hội nghề nghiệp khác của Mỹ, đã phải chịu các biện pháp khắc nghiệt từ White House vào mùa xuân năm 2025. Các giấy phép an ninh quan trọng bị đình chỉ, các hợp đồng chính phủ bị chấm dứt, và các luật sư bị từ chối quyền tiếp xúc các tòa nhà chính phủ. "Lỗi": Theo quan điểm của Tổng thống Trump, các công ty này đã đại diện cho các khách hàng mà ông cho là không mong muốn trong quá khứ, chẳng hạn như các chính trị gia thuộc đảng Dân chủ. Trong các trường hợp khác, Trump đặc biệt khó chịu với văn hóa và chính sách tuyển dụng của một số công ty luật lớn ("Đa dạng, Công bằng & Hòa nhập").

Bốn công ty đã tự bảo vệ thành công trong lần kiện đầu tiên. Một tòa án liên bang đã chặn các lệnh này và tuyên bố chúng phần lớn là bất hợp pháp và vi hiến. Chính phủ Mỹ đã kháng cáo quyết định này.

Cách đây chưa đầy một tháng, việc rút đơn kháng cáo đã gây ra sự hoang mang đáng kể. Chưa đầy 24 giờ sau, theo các báo cáo truyền thông, chính phủ Mỹ đã đảo ngược quyết định rút đơn của mình dưới áp lực từ White House. Giờ đây, chính phủ và Bộ Tư pháp chỉ còn vài ngày để phản hồi các bản luận chứng pháp lý và cảnh báo khẩn cấp từ Âu châu. Phiên điều trần trước Tòa án Phúc thẩm tại Washington sẽ diễn ra vào ngày 14 tháng 5. Đây là cuộc đối đầu pháp lý được cho là lớn nhất, xuyên biến giới, với các luật sư đại diện pháp lý cho Tổng thống đương nhiệm Hoa Kỳ.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

         CÁCH THỨC NGƯỜI ÂU CHÂU SẼ HỖ TRỢ UKRAINE NHƯ THẾ NÀO                                                    TRONG TƯƠNG LAI? Khi Tổng ...