XÂY DỰNG NÔNG THÔN VIỆT NAM CỘNG HÒA
Cuộc Chiến Không Tiếng Súng
Khi nhắc đến Việt Nam Cộng Hòa, nhiều người thường nghĩ đến những trận đánh lớn, những đơn vị thiện chiến như Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến hay Biệt Động Quân. Nhưng bên cạnh chiến trường đẫm lửa còn có một mặt trận khác âm thầm hơn, đó là công cuộc xây dựng nông thôn.
Trong những năm chiến tranh, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa hiểu rằng muốn giữ được đất nước thì không chỉ giữ được lãnh thổ mà còn phải giữ được lòng dân. Vì vậy, chương trình Xây Dựng Nông Thôn được hình thành với mục tiêu đem an ninh, giáo dục, y tế và phát triển kinh tế đến tận các làng xã xa xôi.
Tại nhiều vùng quê miền Nam, những con đường đất được mở rộng, cầu khỉ được thay bằng cầu bê tông. Trường học được xây dựng, trẻ em được đến lớp. Các trạm y tế xã xuất hiện ở những nơi trước đây người dân phải đi hàng chục cây số mới gặp được bác sĩ, y tá. Hàng ngàn giếng nước, hệ thống thoát nước và công trình công cộng được xây dựng trong điều kiện chiến tranh khốc liệt.
Các cán bộ Xây Dựng Nông Thôn thường là những thanh niên được huấn luyện đặc biệt. Họ không mang nhiệm vụ chiến đấu trực tiếp mà sống cùng dân, giúp dân sản xuất, tổ chức sinh hoạt cộng đồng, hướng dẫn vệ sinh và hỗ trợ chính quyền địa phương. Nhiều người gọi họ là những “chiến sĩ không súng” trên mặt trận quốc gia.
Tại nhiều nơi, ban ngày người dân cùng nhau xây trường học, làm đường; ban đêm lại phải đối mặt với những cuộc tấn công của du kích cộng sản. Không ít cán bộ Xây Dựng Nông Thôn đã ngã xuống khi đang thực hiện nhiệm vụ tại các vùng hẻo lánh. Họ không được nhắc đến nhiều như những người lính ngoài mặt trận, nhưng sự hy sinh ấy cũng là một phần của cuộc chiến bảo vệ miền Nam.
Đặc biệt sau chương trình Ấp Chiến Lược và các chương trình Bình Định Phát Triển Nông Thôn cuối thập niên 1960, nhiều vùng quê miền Nam đã có những thay đổi đáng kể. Chợ được mở, trường học được xây, tỷ lệ trẻ em đến trường tăng lên, đời sống người dân từng bước được đuợc cải thiện.
Dĩ nhiên, trong hoàn cảnh chiến tranh, không phải nơi nào cũng thành công. Có những công trình bị phá hoại, có những vùng vừa xây dựng xong lại trở thành chiến trường. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng công cuộc xây dựng nông thôn của Việt Nam Cộng Hòa là một nỗ lực lớn nhằm phát triển xã hội giữa lúc bom đạn còn đang vang dội.
Ngày nay, nhìn lại lịch sử, bên cạnh những người lính chiến đấu ngoài tiền tuyến, cũng cần nhớ đến những cán bộ xây dựng nông thôn, những thầy giáo, y tá, kỹ sư và viên chức đã mang ánh sáng văn minh đến các làng quê miền Nam.
Họ không nổi tiếng. Họ không có huân chương rực rỡ. Nhưng chính họ đã góp từng viên gạch xây dựng một miền quê thanh bình giữa thời chiến.
Đó cũng là một mặt trận của Việt Nam Cộng Hòa, mặt trận xây dựng con người và tương lai đất nước.
Phạm Sơn Liêm
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen